Huyết chi dụ hoặc [5]

†Story 5 † Anh em†

“Anh, em phải men theo mùi máu của anh mới tìm được anh đó. Hai trăm năm rồi, đây là lần đầu chúng ta gặp lại nhau phải không?” Thiếu niên tóc trắng cười híp mắt nhìn người đàn ông giống mình đến bảy tám phần, giọng điệu ung dung thư thái xen lẫn chút ngây thơ.

Thiết Hy Nhĩ đặt Hàn Dương xuống, chậm rãi đứng dậy, bước đến chỗ thiếu niên kia.

Theo từng bước chân hắn đi, tầng băng bên dưới từ từ vỡ vụn, tiếng răng rắc vang lên không dứt.

Con ngươi màu nâu hiện ra một tia phức tạp, hai tay không kiềm được mà run lên nhè nhẹ.

“Em thật không ngờ anh lại vì tên con người kia mà phải dùng cả máu của mình đấy, chậc ~” Thiếu niên lắc đầu, nói tiếp, “Sau khi xa nhau hai trăm năm trước, em không còn nghe thấy mùi của anh nữa, hôm nay được đoàn tụ rồi, anh có vui không?” Vừa nói thân thể y vừa tiến lại gần ôm lấy cổ Thiết Hy Nhĩ.

Thiết Hy Nhĩ không phản kháng, tùy ý để cho thiếu niên vùi mặt vào cổ mình.

Lát lâu sau, hắn mới mở miệng nói: “Em nuôi nhiều Giemsa như vậy là muốn làm gì?”

—— Giemsa, là con người bị biến đổi thành ma cà rồng sau khi bị ma cà rồng thuần chủng cắn nhưng vẫn sống sót.

Hàm răng bén nhọn lộ ra, Cửu Vận vươn đầu lưỡi ướt át liếm liếm cổ anh cả, khẽ nói: “Vì anh đó.”

Hàn Dương khó khăn mở mắt, vừa quay đầu sang bên này liền trông thấy hai người đàn ông đang thân mật ôm nhau, trong lòng yên lặng khinh bỉ một trận rồi tiếp tục hôn mê bất tỉnh.

Thân thể Thiết Hy Nhĩ chợt run lên một cái, chân mày nhíu chặt, trong đầu bỗng nhớ lại khoảng thời gian hắn ở cùng Cửu Vận…

Trang phục của Cửu Vận màu trắng giống như màu tóc của y, đứng cạnh Thiết Hy Nhĩ làm cho xung quanh như thể sáng bừng. Thiết Hy Nhĩ dứt khoát đẩy cái tên đang bám dính trên người mình ra, con ngươi lóe lên kim sắc, nhìn chăm chăm vào đứa em trai ruột ngông cuồng của mình.

Thế nhưng hắn chẳng thể ngờ, sức mạnh của hắn lại không nhìn thấu được nội tâm của Cửu Vận.

Những chuyện xảy ra gần đây khiến hắn cũng đoán được là do em trai mình gây ra, nhưng lại không lường được rằng, trong cơ thể y đang ẩn chứa một thứ sức mạnh cực đại, đủ để địch lại hắn!

Y chính là Cửu Vận ốm yếu trước kia sao? Đứa trẻ luôn quấn lấy hắn không rời một bước lúc trước là người này ư?

Rốt cuộc trong hai trăm năm đó đã xảy ra chuyện gì?

Tại sao? Tại sao hắn lại có cảm giác bài xích y?

“Cửu Vận.” Thiết Hy Nhĩ nghiêm túc nhìn em trai mình, con ngươi của hắn cũng đã biến thành màu vàng, “Anh hy vọng em hãy dừng tay lại, không nên vi phạm chuyện cấm kị của Huyết tộc. Nếu để người của Viện trưởng lão biết được… em có biết hậu quả sẽ là gì không?”

Cửu Vận kinh ngạc nhìn đôi con ngươi kim sắc kia, bỗng không nhịn được mà bật cười: “Anh đang lo lắng cho em đấy à? Ha, không cần đâu, bây giờ em đã trở nên rất mạnh rồi, cũng đủ để bảo vệ mình.”

Cũng đủ để tiêu diệt anh, phải không?

Thiết Hy Nhĩ không nói gì, xoay người đi tới chỗ Hàn Dương, nhẹ nhàng ôm cậu vào lòng rồi quay lại nói với người đằng sau: “Sớm dừng mọi chuyện lại đi, vui chơi một chút là được rồi. Nếu em thật sự không nghe lời, đích thân anh sẽ mang em về Viện trưởng lão giao cho những lão già đó xử lý.”

Đích thân anh?

Nhìn hắn dần biến mất, Cửu Vận nhíu mày, vẻ mặt có chút đau thương.

Anh, anh không thích Cửu Vận đến vậy sao?

Nhìn Thiết Hy Nhĩ ôm một con người trở về, Lạp Bồi cảm thấy vô cùng khó tin, đang muốn hỏi hắn nguyên nhân thì đột nhiên nghe thấy mùi máu tản mác còn sót lại trên cổ của người nọ, cơ thể tức thì có phản ứng, răng nanh sắc nhọn lộ ra, màu sắc con ngươi cũng dần biến đổi.

Thiết Hy Nhĩ ngoảnh đầu trừng mắt liếc người phía sau một cái, Lạp Bồi lập tức cố nén xuống dục vọng khát máu của mình.

Lạp Bồi theo Thiết Hy Nhĩ đi ngang qua phòng khách, cuối cùng dừng ở trước cửa phòng của hắn: “Điện hạ, ngài có cần gì không?”

Thiết Hy Nhĩ mở cửa vào phòng, giọng nói lạnh lùng từ bên trong truyền ra: “Cho ta thêm nhiều máu dự trữ là được.”

Lạp Bồi cung kính rời đi, nhưng vết cắn trên cổ của con người kia thì khó mà quên được.

Đó là của Giemsa để lại, có thể sẽ phải giết chết người đó.

Bên trong gian phòng tối đen hệt như bầu trời đêm ngoài kia, Thiết Hy Nhĩ thắp một cây nến đỏ, ánh sáng tỏa ra chiếu rõ gương mặt tái nhợt của người nằm trên giường.

“Haiz, ta nói, tại sao em ấy không cảm giác được mùi của cậu nhỉ?” Hắn như đang thì thào tự nói, nhưng ánh mắt của hắn thì không hề rời khỏi Hàn Dương, “Khó có thể, nguyên nhân là vì ta đã giấu cậu quá kỹ chăng?”

Ngây ngốc một hồi, Huyết tộc Điện hạ mới nhớ ra mình còn có chuyện nghiêm túc cần làm.

Lấy một cái chén ngọc lưu ly lớn, Thiết Hy Nhĩ duỗi tay trái ra, đuôi chân mày nhăn lại, lòng bàn tay lập tức xuất hiện một vết cắt thật sâu, dòng máu đỏ tươi tràn ra, hắn lật bàn tay xuống, một giọt chất lỏng nồng đậm chảy vào trong cái chén lớn trong suốt kia.

Trong thoáng chốc, mùi thơm từ máu của ma cà rồng thuần chủng tràn ngập khắp phòng.

Đợi đến khi cái chén đã nhuộm thành màu đỏ, vết thương ở lòng bàn tay hắn cũng tự động khép lại. Hắn dùng tay kia che miệng chén, một vầng ánh sáng trắng tỏa ra, máu tươi trong chén không ngừng sôi sục.

Siết chặt khay máu trong tay, Lạp Bồi xoay người nhìn cánh cửa phòng khắc hoa văn đỏ thắm đang đóng chặt trước mặt, ánh mắt không sao tin nổi.

Điện hạ, thế nào lại…

Dịch thể đang sôi trong chén bắt đầu đổi màu, sắc đỏ dần dần nhạt đi, cuối cùng trở nên trong suốt.

Dùng phép tách lọc xong, Thiết Hy Nhĩ bưng chén chất lỏng đó chậm rãi cho Hàn Dương uống, sắc mặt cậu từ từ có chuyển biến, hơi thở cũng ổn định hơn.

Xem ra tinh chất từ máu của Huyết tộc có thể trị bách bệnh giải vạn độc không phải do thiên hạ đồn. o(≧v≦ )o…

Cúi người xuống cổ Hàn Dương ngửi ngửi, Thiết Hy Nhĩ nhướng mày, nhẹ nhàng nâng đầu cậu lên, vươn lưỡi liếm hai dấu răng trên cổ cậu.

Hắn định chữa lành vết thương cho cậu, nhưng con ngươi đảo quanh một vòng, trong đầu lại xuất hiện một ý muốn trêu đùa.

Cũng bởi tiêu hao quá nhiều máu và sức mạnh, sắc mặt Thiết Hy Nhĩ vô cùng uể oải, lết từ trên giường lớn ra đến cửa phòng, mở cửa ra liền thấy Lạp Bồi đang cầm khay đựng những ly máu.

“Điện hạ, máu ngài muốn dùng đã chuẩn bị xong.” Ngẩng đầu trông thấy vẻ mặt mệt mỏi của hắn, lại thoáng nhìn qua người đang ngủ say trong phòng, Lạp Bồi có điều muốn hỏi nhưng cuối cùng vẫn phải dằn lại.

Điện hạ không thích người khác quản việc riêng tư của ngài.

Thiết Hy Nhĩ càu nhàu một tiếng rồi uống hết một mạch năm ly máu, liếm liếm chất lỏng dính trên khóe môi, sau đó phất tay bảo Lạp Bồi lui ra, còn mình thì trở vào phòng.

Thật không ngờ trang trí một cái giường ở đây lại có ngày hữu dụng!

Trở về chiếc quan tài gỗ lim, hắn thoả mãn cười cười.

Sáu giờ sáng, Thiết Hy Nhĩ vừa đi ngủ thì Hàn Dương tỉnh lại.

Cậu nằm ở trên giường nhìn tấm rèm cửa sổ đang khép kín khiến cho gian phòng tối om om, bèn vô thức sờ lên đầu giường muốn bật đèn, nhưng mà mò mẫm mấy lần vẫn không với tới, cuối cùng quyết định đi xuống giường mở rèm cửa.

Con người thực sự rất khó có thể đi lại trong bóng tối, hai chân chạm đất mới đi được hai bước, cậu đã vấp phải một khúc gỗ cứng ngắc rồi té nhào.

“Ui da, chết tiệt!” Xoa xoa đầu gối đau ê ẩm của mình, người nào đó mắng một tiếng, theo bản năng đá thứ kia thêm cái nữa, vài giây sau đến khi con ngươi co lại, Hàn Dương mới bắt đầu nhìn thấy rõ thứ kia, tức thì kinh ngạc đến nỗi muốn tát vào mồm.

Ở ở ở… ở đây sao lại có quan tài!!!!!!

Bởi vì cái quan tài này bị lãnh một đạp của cậu, cho nên người mới vừa đi ngủ ở bên trong đột nhiên bị giật mình tỉnh giấc, hai tay khẽ chống lên, chiếc nắp quan tài mỹ lệ liền mở ra.

Thiết Hy Nhĩ ngáp dài, hắn lộ ra nửa người, hai mắt mơ màng quét về phía người đã phá hư mộng đẹp của hắn, lửa giận chớp mắt bùng lên: “Không muốn sống nữa hả?”

Cả người Hàn Dương mềm nhũn, ngồi ở dưới đất không thể nhúc nhích nổi, mắt thấy người kia vì giận dữ mà lộ ra con ngươi màu vàng đặc trưng của ma cà rồng đang bò từ trong quan tài ra tới gần mình, liền hét lên đến khàn cả giọng.

Thiết Hy Nhĩ bò đến bên cạnh Hàn Dương, móng tay hoàn mỹ vuốt nhẹ môi cậu một cái, khóe môi hắn vẽ ra một nụ cười mê hồn: “Cậu đang nghĩ ta đã “ăn” cậu rồi phải không?”

“…”

Hàn Dương rất muốn nói tục một câu, nhưng cậu không dám, dù sao cái tên đang ở trước mặt cậu cũng không phải là người.

Tên súc sinh (#‵′)凸!

Thấy bộ dạng ghét bỏ của Hàn Dương, Thiết Hy Nhĩ bỗng trở nên vui vẻ, lửa giận trong lòng cũng phút chốc tan biến. Ánh mắt hắn liếc nhìn hai điểm đỏ trên cổ của cậu, không hiểu sao lại nảy sinh dục vọng, hướng thẳng đến cánh môi của đối phương.

Lại bị… hôn????

Hàn Dương cảm thấy não mình trống rỗng, môi của ma cà rồng lạnh lẽo gì đó đều quên sạch, chỉ còn lại xúc cảm môi mình đang bị người ta hết gặm rồi cắn, đầu lưỡi thì bị một thứ gì đó lạnh băng quấn tới quấn lui…

“Trời ạ!” Thiết Hy Nhĩ buông Hàn Dương ra, vỗ vỗ lưng cậu, “Bị hôn đến ngốc luôn rồi à, sao lại không thở.”

“…” Bị người chết gặm cắn môi mình như vậy thật là đáng giận, não bộ bỗng nhiên khôi phục lại sức sống, Hàn Dương thoắt cái bật người đứng lên, cười ha ha ha ha rồi nhảy đến chỗ cửa sổ, vừa kéo rèm cửa vừa nói với tên ác ma đang ngồi cạnh quan tài: “Chắc là trời đã sáng rồi, anh sẽ phải trả giá vì dám ăn đậu hũ của tôi!”

Thiết Hy Nhĩ không ngờ não của cậu lại mạnh mẽ như vậy, sắc mặt hắn thay đổi, cả người ngây ra như phỗng.

Hàn Dương đắc ý lên mặt, nhanh chóng dùng hết sức lực kéo tấm rèm ra.

Hả?

Cái gương?

Cái quái gì vậy (#‵′ )凸 !

Khinh bỉ nhìn tên ác ma trong phòng, cậu thật không ngờ tên này lại xảo quyệt như vậy, bên ngoài rèm cửa sổ không phải là thế giới sáng sủa như cậu nghĩ, mà là một cái gương rất lớn.

Nhưng hiện tại Hàn Dương lại nín bặt, bởi vì cái gương lớn ở trong căn phòng u ám này có thể soi rõ bộ dạng của cậu bây giờ.

Nhìn thấy rõ ràng nhất là hai dấu hôn ở trên cổ kia.

Sờ sờ cổ của mình, Hàn Dương quay lại nhìn người phía sau, ngờ vực hỏi, “Ai da, đây không phải là bị cắn sao, sao ở đây lại có vết tích của con gái chứ?”

Sắc mặt Thiết Hy Nhĩ trầm xuống: “Ở đây không có con gái.”

“…” Hàn Dương không hiểu mô tê gì.

Bầu không khí nhất thời trở nên tĩnh lặng.

Cuối cùng, ác ma mở miệng trước: “Hôm qua cậu bị hai tên Giemsa cắn đến mức đầu óc mơ hồ, cậu giống như rất muốn làm chuyện đó vậy, cứ nhào tới ta ưỡn ẹo tạo dáng câu dẫn, miệng còn không ngừng cầu xin ta hãy ‘ăn’ cậu đi, không còn cách nào khác, ta chỉ là bất đắt dĩ ‘ăn’ cậu thôi. ╮ (╯▽╰ )╭ “

“Anh nói bậy, sao tôi có thể không biết xấu hổ mà cầu xin một tên đàn ông đè mình như vậy, hồn ma khốn khiếp này, đi chết đi!!!!!” Vừa nghe hắn nói xong là cậu biết ngay hắn nói dối, Hàn Dương hoàn toàn không tin mình sẽ làm ra loại chuyện đó, lập tức vươn tay bóp lấy cổ Thiết Hy Nhĩ mà lắc lắc một trận.

Nhưng ngẫm lại thì thực ra hắn đã chết từ lâu rồi, cậu đành buông lỏng tay coi như đã trút giận.

Thành thực mà nói, Hàn Dương thà tình nguyện biến thành ma cà rồng còn hơn là bị hắn đè, hơn nữa còn là chính cậu mặt dày mày dạn muốn hắn làm chuyện đó nữa chứ.

Khoan đã!

Biến thành ma cà rồng…

“Vậy…” Hàn Dương vứt luôn xấu hổ hỏi, “Vậy tôi có bị biến thành ma cà rồng không?” Với tư cách là một công dân lương thiện, cậu tuyệt đối không muốn bị biến thành một tên sát thủ biến thái không tim không phổi đâu.

Thiết Hy Nhĩ lắc đầu: “Cậu bị Giemsa cắn, không phải bị dòng thuần chủng tinh khiết cao quý như ta cắn, có muốn biến đổi cũng chẳng được đâu.”

Hàn Dương vô cùng bất mãn, lườm hắn đầy khinh thường.

Thiết Hy Nhĩ rũ đôi mắt xinh đẹp, lát sau lại dò hỏi: “Hàn Dương, cậu… còn nhớ rõ ta không?”

“Nhớ rất rõ, sao có thể không nhớ rõ được? Duy Đa Lợi Á Lăng Tư Thiết Hy Nhĩ chứ gì, anh có hóa thành tro tôi vẫn nhận ra anh.” Hàn Dương nghiến răng nghiến lợi nói, trong lòng còn đang vì chuyện “thất thân” mà tức giận vô cùng.

Thiết Hy Nhĩ thở dài sườn sượt.

—— Sức mạnh của tinh chất từ máu của Huyết tộc không có tác dụng khôi phục ký ức.

Muốn nói gì nà^^ ~~ (; ̄Д ̄)(ಠ⌣ಠ) [○・`Д´・○] (ಥ⌣ಥ) {{|└(>ooωᴗ<๑) \(@ ̄∇ ̄@)/ ヽ(;▽;)ノ O(≧▽≦)O -(๑☆‿ ☆#)ᕗ \(^▽^@)ノ ヾ(@^▽^@)ノ ლ(⌒▽⌒ლ) (@ーεー@) (*^3^) (*^3^)/~♡ (* ̄з ̄) (´・` )♡ (´ε` )♡ ( ̄ε ̄@) (~ ̄³ ̄)~ (○゜ε^○) (☆´3`)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s