Huyết chi dụ hoặc [8]

†Story 8 † Đoạn tuyệt†

Cửu Vận ôm chặt Hàn Dương từ phía sau, nở nụ cười yếu ớt, đôi mắt sáng rực.

Từng lớp tóc trắng dài quấn chặt lấy cả hai, sức mạnh ngày càng lớn khiến Hàn Dương không tài nào thở nổi, chỉ cảm thấy cơ thể người sau lưng lạnh giá khôn cùng.

Ngón tay thon dài vuốt ve gương mặt Hàn Dương, nét tươi cười ngây thơ cũng trở nên băng lãnh dữ tợn.

“Theo lời của Thập trưởng lão, Giemsa thứ hai mươi mốt chắc hẳn là ngươi? Đáng tiếc, trong cơ thể ngươi còn chẳng có hạt nhân của ma cà rồng, thật không ngờ đám người bên Viện trưởng lão cũng có lúc mắc sai lầm. Hừm, nếu như ta giết ngươi, ngươi nói xem bọn họ có cảm ơn ta không —— Ồ không, ta không muốn xem mười cái mặt thối đó, cái ta quan tâm, chính là phản ứng của anh trai kìa!”

Anh trai… có phải là cái tên vô lại Thiết Hy Nhĩ kia không?

Hàn Dương biết gần đây mình rất xui xẻo, nhưng nào có ngờ lại xui xẻo đến mức bị ma cà rồng cao cấp tới đòi mạng, trong lòng khốn khổ vô cùng, cố nhịn xuống sự khó chịu trong cơ thể, cậu gào lên: “Tại… tại sao lại là tôi?”

Tại sao ư?

Bởi vì ta không thích ngươi!

Con ngươi Cửu Vận trừng lớn, lực tay đột ngột gia tăng, móng tay sắc nhọn không chút do dự đâm vào da thịt Hàn Dương, máu tươi chớp mắt tuôn trào.

Khuôn mặt đau đớn tột độ, Hàn Dương không chịu nổi kêu lên, cũng vì đau đớn mà thân thể ra sức giãy giụa, cố thoát khỏi tên ác ma kia.

Móng tay dài dính đầy máu tươi, Cửu Vận thè lưỡi liếm, cảm giác hưởng thụ nói: “Mùi vị thật thơm, thảo nào lại khiến anh ấy mê muội như vậy.”

Cả khuôn mặt đều bị cắt, đau rát giày vò, huyết nhục mơ hồ, vô cùng thê thảm.

Hàn Dương vẫn không ngừng vùng vẫy, máu tươi chảy xuống thành dòng, bắn tung tóe lên dải tóc trắng đang quấn quanh kia, tựa như hồng mai giữa tuyết trắng, đau thương buồn bã, mê hoặc lòng người.

Mùi máu tươi nồng nàn bao trùm toàn bộ tiệm cà phê, Cửu Vận bị kích thích vị giác, răng nanh nhô ra.

Y thầm nghĩ, đây là người mà anh ấy thích, nếu y cắn cậu, sau đó biến cậu thành Giemsa của mình, thật tuyệt!

“Ha ha…” Cảm thấy hưng phấn vì ý nghĩ của chính mình, Cửu Vận không nén được bật cười, liếm liếm răng nanh, y cúi đầu hướng thẳng cổ Hàn Dương cắn xuống.

Thế nhưng ——

Chưa kịp thưởng thức mùi vị tuyệt hảo kia, y đã bị tập kích từ phía sau.

Thả người trong tay ra, Cửu Vận thoắt cái vọt sang một bên, nhìn đám tóc trắng ở dưới đất, cặp mắt vàng híp lại lộ vẻ không vui.

“Ngọn nguồn của tội ác, dừng tay lại!”

Người đàn ông trung niên cầm trường kiếm bạc đứng ở cửa tiệm cà phê, trên chuôi kiếm khắc hoa văn cầu kỳ có dán một lá bùa màu vàng, ánh vàng nhạt lúc ẩn lúc hiện.

Thoáng nhìn người đang nằm trên mặt đất, ông ta dùng ánh mắt “tôi đã nói cậu gặp phải thứ gì không sạch sẽ mà” nhìn cậu, hết sức cảm thông.

Tóc bị chém đứt dần biến mất không chút dấu vết, tóc trên đầu cũng nhanh chóng co rút lại, chớp mắt Cửu Vận đã khôi phục lại hình dáng ban đầu.

“Đông phương đạo sĩ?” Khinh miệt lẩm bẩm một chút rồi nói, “Đã lâu không gặp, ngươi có bổn sự hàng phục ta sao?”

Người đàn ông móc một ngọn cỏ mã tiên từ trong túi quần ra, bỏ vào miệng cố sức nhai nát, sau đó phun lên kiếm, hướng kiếm vào ma cà rồng trước mặt, nói: “Không phải Huyết tộc và nhân loại đã cùng đặt ra khế ước rồi ư, không xâm phạm nhau, không tổn hại nhau. Thân là tinh khiết huyết chủng, vậy mà hôm nay ngươi lại muốn phá vỡ khế ước, chẳng lẽ không sợ sẽ bị nghiêm phạt?”

Thực lực của tên ma cà rồng trước mắt này tuyệt đối không thể coi thường, trong cơ thể y có một loại sức mạnh tiềm tàng nào đó không thể diễn tả, năng lực mạnh mẽ phi phàm. Người đàn ông âm thầm suy tính, không dám làm liều.

“Nghiêm phạt?” Cửu Vận cười to hai tiếng, “Nghiêm phạt được ta à? Ta chỉ muốn báo thù, ngươi, quản, được, sao?”

Lúc y nói câu cuối cùng, hai tay hơi mở ra, trong khoảnh khắc tất thảy chung quanh đều hóa thành bột mịn.

Hàn Dương cuộn người nằm một bên, thân thể vì đau đớn mà không ngừng run rẩy.

Người đàn ông hoàn toàn không ngờ y lại hung ác hủy diệt mọi thứ như vậy, bèn gấp rút cắn ngón tay của mình, sau đó dùng máu tươi bôi lên lá bùa, miệng niệm thần chú, bắt đầu phát động thuật pháp.

Trong chớp mắt, từ mũi kiếm tỏa ra một vầng sáng vàng nhạt, hướng thẳng đến thiếu niên tóc trắng kia.

“Dù yêu ma ngươi có hoành hành, chỉ cần có La Phương ta ở đây, ta sẽ không để cho ngươi muốn làm gì thì làm!”

Đáp lại chỉ là nụ cười đầy miệt thị của Cửu Vận, lòng bàn tay uyển chuyển hướng tới đối phương, tập trung sức mạnh trong cơ thể, sau đó y vung tay lên, đối đầu với đạo sĩ kia.

Thế nhưng điều làm y vô cùng kinh ngạc chính là, sức mạnh của tay đạo sỹ này lợi hại hơn y nghĩ rất nhiều.

Chỉ một thoáng phân tâm, lòng bàn tay của Cửu Vận đã bị thương. Y hoảng hốt thu tay lại, giương mắt nhìn người đàn ông này, lúc thanh trường kiếm kia hạ xuống, rất dứt khoát và tàn nhẫn.

Kiếm khí hòa cùng thuật pháp đủ để đánh bại tất cả ác ma, không thể trốn chạy, cũng không có chỗ trốn.

Không cam tâm chịu thua, bàn tay lại đưa lên, lần này Cửu Vận muốn dùng hết toàn lực để đáp trả —— dù ngọc nát đá tan cũng chẳng màng.

Nhưng y còn chưa xuất chiêu, đột nhiên cơ thể bị đẩy mạnh khiến y không đứng vững, cả người loạng choạng.

Đến khi thấy rõ cảnh tượng trước mắt, Cửu Vận không nén được vui mừng, nói: “Anh!”

Thiết Hy Nhĩ dùng ngón tay đẩy lùi thứ ánh sáng vàng nhạt kia, không quan tâm đến thiếu niên đang gọi mình, nói với La Phương đạo sĩ: “La tiên sinh, chuyện Cửu Vận phá vỡ khế ước ta cảm thấy vô cùng có lỗi. Thế nhưng đây là chuyện của gia tộc Duy Đa Lợi Á chúng ta, có thể để ta tự mình xử lí không?” Dừng một chút, lại nói, “Đương nhiên, ta sẽ cho tiên sinh một kết quả thỏa đáng.”

Mặc dù La Phương đạo sĩ chưa từng nhìn thấy người này trước kia, nhưng khí chất trên người hắn là của tinh khiết huyết chủng cực kì nồng đậm, hơn nữa hắn còn nhắc tới gia tộc Duy Đa Lợi Á, cho nên lập tức hiểu ra tình hình.

“Nếu là vậy, phiền Điện hạ vất vả rồi.” Dứt lời liền thu hồi kiếm quang, La Phương đạo sĩ xoay người cất bước.

“Nhưng mà, tiệm cà phê này…”

“Ta sẽ xử lý.” Thiết Hy Nhĩ mỉm cười đáp, sau đó lại đưa ra một điều kiện, “Chuyện đêm nay, ta hi vọng La tiên sinh sẽ giữ bí mật.”

La Phương sĩ dừng một chút, sau đó gật đầu.

Nhìn thấy tay đạo sĩ đáng ghét kia cuối cùng cũng đi khỏi, Cửu Vận vui vẻ chạy sang, kéo tay Thiết Hy Nhĩ nói: “Quả nhiên là anh quan tâm em, em biết anh sẽ không ——”

Y còn chưa nói xong, Thiết Hy Nhĩ đã vung tay tát lên mặt y một cái, âm thanh vang dội rõ ràng.

“Rốt cuộc em muốn làm loạn tới khi nào?!” Khuôn mặt anh tuấn của hắn lúc này trở nên băng lãnh đáng sợ, không còn nhìn thấy một chút dịu dàng nào.

Cửu Vận ôm mặt ngỡ ngàng nhìn Thiết Hy Nhĩ, thấy trong đôi mắt lạnh lẽo của hắn phảng phất nỗi ưu phiền.

Thiết Hy Nhĩ quay lưng đi tới chỗ Hàn Dương, nhìn xuống khuôn mặt huyết nhục mơ hồ của cậu, đuôi mày đẹp đẽ của hắn bỗng run lên chấn động.

Ngồi xuống ôm thân thể đang run rẩy kia vào lòng, Thiết Hy Nhĩ đưa tay lau máu trên mặt Hàn Dương, động tác vô cùng nhẹ nhàng, quá sức khác biệt so với cơn thịnh nộ vài phút trước.

Cửu Vận cắn chặt răng, cuối cùng vẫn không nén được cảm xúc, hung dữ nói: “Thiết Hy Nhĩ, ba trăm năm qua, tuy anh không quá dịu dàng với em, nhưng anh cũng chưa từng bạc đãi em, nay lại vì nó mà ra tay đánh em như vậy, anh thật tàn nhẫn!”

“Nếu anh chưa từng bạc đãi em, vậy tại sao em lại làm hại người của anh?” Thiết Hy Nhĩ bế Hàn Dương lên chuẩn bị rời đi, lúc đi ngang qua em trai mình, bước chân của hắn chậm lại, “Cửu Vận, em đã thay đổi rồi.”

Cửu Vận mở lớn hai mắt, cảm giác như trái tim mình bị người ta dùng dao khoét vào, vô cùng thống khổ.

Chẳng phải ma cà rồng không có cảm giác ư, sao bây giờ y lại cảm thấy đau lòng như vậy?

Nhìn chủ nhân của mình ôm Hàn Dương người đầy thương tích trở về, Lạp Bồi rất thông minh tự giác đi chuẩn bị máu, không nói một lời.

Thiết Hy Nhĩ liếc nhìn Lạp Bồi, trong lòng rất vừa ý, sau đó đi thẳng về phòng của mình.

“Anh… anh buông tôi ra!” Hàn Dương cố sức đẩy người đang ôm chặt mình, thân thể mất thăng bằng ngã nhào xuống đất, cơn đau đớn không ngừng tấn công đại não, ý thức cũng bắt đầu trở nên mơ hồ.

Cậu giơ tay khẽ sờ lên mặt mình, chỉ muốn chạm vào một chút, nhưng lại không thể chịu thấu cảm giác đau rát nên phải rút tay về, thống khổ quát: “Từ lúc gặp anh, tôi không có một phút nào sống yên ổn, cầu xin anh… cầu xin anh hãy tránh xa tôi ra, được không?”

Hàn Dương không biết mình có thể sống đến ngày mai không, cũng không biết lời mình nói ra có làm tên ác ma kia nổi giận hay không, cậu chỉ muốn thoát khỏi người đàn ông này, để có thể trở về cuộc sống yên bình lúc trước.

Vết thương trên mặt cũng vì gắng sức nói lớn mà máu chảy không ngừng, trông vô cùng đáng sợ.

Thiết Hy Nhĩ hé miệng, muốn nói nhưng lại thôi. Hắn đi tới vòng tay ôm lấy Hàn Dương, cúi đầu hôn lên những vết thương trên mặt cậu, khẽ nói: “Ta không đi, từ giờ trở đi ta sẽ không rời xa em, ta sẽ không để cho em phải chịu bất cứ tổn thương nào nữa, ta cam đoan, Cửu Vận em ấy không có cố ý, bởi vì em ấy… không biết đến chuyện kia.”

 

 

 

Muốn nói gì nà^^ ~~ (; ̄Д ̄)(ಠ⌣ಠ) [○・`Д´・○] (ಥ⌣ಥ) {{|└(>ooωᴗ<๑) \(@ ̄∇ ̄@)/ ヽ(;▽;)ノ O(≧▽≦)O -(๑☆‿ ☆#)ᕗ \(^▽^@)ノ ヾ(@^▽^@)ノ ლ(⌒▽⌒ლ) (@ーεー@) (*^3^) (*^3^)/~♡ (* ̄з ̄) (´・` )♡ (´ε` )♡ ( ̄ε ̄@) (~ ̄³ ̄)~ (○゜ε^○) (☆´3`)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s