Huyết chi dụ hoặc [11]

†Story 11 † Oán hận†

Máu tươi từ cổ tay vẫn đang chảy xuống, hệt như những con rắn độc từ kẽ đất chui ra, mềm mại và xinh đẹp, cũng thật ma mị quyến rũ, khiến cho những sinh vật kia nảy sinh dục vọng khát cầu.

Trông thấy hai mươi bóng dáng cấp tốc chạy về hướng này, Thiết Hy Nhĩ khép miệng vết thương trên cổ tay lại, tùy ý bay xuống dưới, đáp xuống cạnh một cái hồ nhỏ không chút sai lệch.

Đàn cá trong hồ dường như cảm nhận được một luồng khí băng lãnh nào đó, chúng gắng sức nhảy ra khỏi mặt nước, nhưng bởi vì trọng lực nên chớp mắt lại rớt trở về, khiến cho những bọt nước trắng xóa bắn lên tứ tung.

Cứ lặp đi lặp lại như vậy, vẫn không có kết quả.

Thiết Hy Nhĩ dùng ánh mắt thương hại nhìn những sinh vật không có đại não kia, đột nhiên răng nanh nhô ra, khiến chúng nó sợ đến mức đều lặn xuống đáy hồ.

Cây cỏ bốn phía không gió mà lay, rất nhanh, âm thanh sàn sạt truyền vào tai hắn.

Hai mươi ma cà rồng trẻ trung thanh tú cùng lúc chạy đến, vốn tưởng rằng người triệu hồi bọn họ là chủ nhân của mình – thiếu niên tóc trắng kia, nhưng thật không ngờ, đó lại là một ma cà rồng thuần chủng của Tây phương Huyết tộc.

Hơn nữa người này, trông giống Cửu Vận Điện hạ – người mang dòng máu Huyết tộc của cả phương Đông lẫn phương Tây tới bảy phần.

Nhận ra vị trước mắt chính là người kế thừa của gia tộc Duy Đa Lợi Á, các Giemsa bắt đầu bất an.

Duy Đa Lợi Á Lăng Tư Thiết Hy Nhĩ Điện hạ đứng ở chính giữa, xoa nhẹ chỗ vừa bị cắn trên cổ tay, hời hợt nói: “Quả nhiên máu của chúng ta rất giống nhau, có thể triệu hồi được toàn bộ các ngươi.”

Những ma cà rồng kia đều biết mình được tạo ra để làm gì, ai nấy đều thấp thỏm nhìn nhau, không biết phải làm sao.

Thiết Hy Nhĩ nhanh chóng quét mắt qua tất cả Giemsa, cuối cùng ánh mắt hắn dừng lại ở một người thanh niên đang trầm mặc.

Hắn nhận ra người này, đó chính là anh em tốt của Hàn Dương – Lý Tử, vì cậu ta mà hắn bị người ấy hiểu lầm, cho hắn là tên đầu sỏ đã cắn cậu ta.

Cảm nhận được ánh mắt sắc bén của Thiết Hy Nhĩ, Lý Tử ngẩng đầu nhìn hắn, nhưng rất nhanh lại cúi đầu.

Từ Cửu Vận, Lý Tử biết được Hàn Dương hiện giờ đang được người đàn ông này bảo hộ, tuy nói là không lo, nhưng trong lòng vẫn rất quan tâm người anh em tốt của mình có đang sống tốt hay không, hơn nữa buổi tối hôm đó… không biết chừng cậu ấy sẽ hiểu lầm là mình lừa cậu ấy.

Lý Tử rất muốn hỏi người đàn ông này về tình hình của Hàn Dương, nhưng lại không có dũng khí nói ra khỏi miệng.

Dù sao mình và Hàn Dương đã không còn thuộc về cùng một thế giới, cậu ấy có đang sống tốt hay không thì cũng chẳng giúp được gì cho cậu ấy nữa, không phải sao?

Như nhìn thấu được suy nghĩ của Lý Tử, Thiết Hy Nhĩ đi tới nâng cằm cậu ta lên, thì thầm: “Yên tâm, có ta ở đây, cậu ấy đang sống vô cùng đầy đủ, không ai có thể làm tổn thương cậu ấy.”

Không ai có thể làm tổn thương cậu ấy?

Lời này vừa nói ra, chính hắn cũng ngây ngẩn cả người.

Có thật là không ai có thể gây tổn thương cho cậu ấy không? Vậy chuyện mấy hôm trước, phải giải thích thế nào đây?

Phẫn nộ đẩy Lý Tử ra, Thiết Hy Nhĩ xoay người liếc qua đám ma cà rồng kia, ánh mắt lóe lên một tia lạnh lẽo, nói: “Nếu các ngươi không muốn bị đuổi về Viện trưởng lão chịu cực hình thì hãy ngoan ngoãn dừng những việc làm ngu ngốc của các ngươi lại, bớt gây chuyện phiền phức đi!”

Không khí xung quanh từ từ trở nên lạnh băng, ai nấy đều biết, Huyết tộc Điện hạ trước mặt đang rất giận dữ.

“Anh đừng giận mà, là em không biết cách quản giáo bọn chúng, nếu muốn nổi giận, không phải là nên trách đứa em trai này trước sao?”

Không khí căng thẳng bởi thiếu niên kia đến mà giãn ra, đám thanh niên đều tự giác dịch qua một bên, để cặp anh em này có không gian.

Thiết Hy Nhĩ không quay đầu lại, nhưng vẫn cảm nhận được luồng khí quen thuộc đang tới gần.

Vươn tay ôm chặt hắn từ phía sau, Cửu Vận dán mặt mình lên tấm lưng vững chãi kia, hài lòng nhắm hai mắt lại.

Ma cà rồng không có trái tim, nếu không thì lúc này Điện hạ của Huyết tộc thuần chủng phương Tây nhất định sẽ muốn nghe thấy tiếng tim của mình đập, chứ không phải là một màn tĩnh lặng làm cho người ta chán ghét như thế này.

“Anh, chúng ta hãy đến một nơi an tĩnh sống bên nhau được không? Chỉ có hai người chúng ta mà thôi.”

Chúng Giemsa đều cảm thấy khiếp sợ bởi tình cảm mà chủ nhân của mình đối với anh trai, thật không ngờ, người không muốn rời xa anh mình cũng chính là người nghĩ cách muốn hủy diệt hắn…

Thiết Hy Nhĩ trầm ngâm nhìn bầu trời đêm yên tĩnh, hồi lâu sau mới gạt tay người đang ôm mình ra, nói: “Nói đi, em muốn anh phải làm sao mới chịu dừng tay lại.”

Cửu Vận sửng sốt, trừng mắt nhìn hắn, bỗng bật cười: “Anh, em không biết anh đang nói gì cả~”

“Không biết?” Thiết Hy Nhĩ nhíu mi, xoay người siết chặt cổ em trai mình, nhanh như chớp đẩy y lùi ra sau thật xa, đến khi đập vào một cây đại thụ, “Vậy em biết cái gì? Rốt cuộc em biết cái gì?!”

Sự việc xảy ra quá đột ngột, những Giemsa xung quanh đều lộ ra răng nanh hung ác, muốn chạy tới trợ giúp chủ nhân của mình.

“Lui ra!” Cửu Vận trừng lớn đôi con ngươi sắc vàng, quát lui đám Giemsa đang chạy tới, sau đó đôi mắt y liền trở về màu nâu, dịu dàng nhìn anh cả của mình, không chút lo lắng mà thoải mái nói, “Tại sao em lại có cảm giác anh đối xử với em rất lạnh lùng nhỉ, em là em trai ruột của anh mà, không thể dịu dàng với em như với thứ con người kia sao?”

Bàn tay Thiết Hy Nhĩ run lên một cái, sức lực cũng giảm đi, nhưng hắn không có ý buông tay mà lạnh lùng nói: “Cửu Vận, vì sao em lại biến thành như vậy? Em của trước đây, rất ngây thơ, cũng rất lương thiện…”

“Lương thiện?” Cửu Vận ngắt lời hắn, bật cười chế giễu, “Anh à, một người từ nhỏ đã phải dựa vào việc hút máu đồng loại để sống, vậy mà anh vẫn có thể dùng từ ‘lương thiện’ để hình dung sao?! Anh, anh ở nhân gian lâu quá nên trở nên ngốc rồi hả? Ha ha ha, lương thiện, ôi cười chết ta!”

“Câm miệng.” Thiết Hy Nhĩ cố gắng đè nén sự phẫn nộ trong lòng, nhưng đuôi mày nhíu chặt lại biểu hiện rõ tâm trạng của hắn, “Trước đây em không phải thế này, vì sao bây giờ em lại biến thành như vậy?”

Thời gian hai trăm năm đó, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Hơn nữa hắn cũng nhận ra, bản thân xưa nay tính tình ôn hòa, vậy mà gần đây từ khi em trai xuất hiện thì trở nên hỉ nộ thất thường, hắn lại không thể khống chế tâm trạng cáu gắt đó, cảm thấy khó chịu vô cùng.

Mà hết thảy những điều này, Cửu Vận cũng đã phát hiện ra.

Bởi vì Thiết Hy Nhĩ trở nên nóng nảy hơn trước, hắn đã bắt đầu có những cảm xúc khác rồi!

Giơ tay sờ lên khuôn mặt tuấn mỹ kia, Cửu Vận tươi cười nói: “Em cũng không biết tại sao lại biến thành như vậy nữa, em chỉ biết là anh nợ em, em quay về chỉ muốn bắt anh trả lại những gì anh nợ em mà thôi.”

Chỉ một câu nói liền khiến Thiết Hy Nhĩ như lâm vào bóng tối vô tận, ở đó còn có hình ảnh của thập tự giá, cùng với nỗi đau đớn thống khổ tột cùng.

Nợ y… sao?

Đúng vậy, nợ, hơn nữa còn nợ rất nhiều.

“Cho nên, em để bọn chúng đi khắp nơi gây tội, phát tán mùi của em trong cơ thể bọn chúng ra mọi nơi, nhằm báo cho Viện trưởng lão biết việc này là do anh làm, cuối cùng thì mượn tay bọn họ diệt trừ anh, đúng không?”

“A, bị anh nhìn ra rồi!”

“Hồ đồ!” Cuối cùng vẫn không kiềm chế được, Thiết Hy Nhĩ tát vào mặt em trai mình một cái, gân xanh trên trán cũng lộ ra vì giận dữ, “Nếu muốn trả thù thì cứ nhắm vào một mình anh là đủ rồi, cần gì phải kéo cả gia tộc Duy Đa Lợi Á vào? Em cũng biết hiện tại Viện trưởng lão đã không còn bị vua khống chế nữa và đang bắt đầu âm mưu lật đổ gia tộc Duy Đa Lợi Á kia mà?”

Cái tát này đã thực sự kích động Cửu Vận, nhớ lại lần đầu tiên bị hắn tát, y phẫn nộ đẩy bàn tay hắn đang đặt ở cổ mình ra, hàm răng sắc nhọn lộ rõ, hét lớn: “Tại sao em phải quan tâm đến cái gia tộc đó, dù gì em cũng không phải chính thống. Lúc em bị lão già đó đem đến cho mười tên kia trừng trị, em đã không còn là người của gia tộc Duy Đa Lợi Á nữa rồi! Ha, thật buồn cười làm sao, chỉ vì mẹ là người thuộc Đông phương Huyết tộc, cho nên em với bà ấy mới phải chịu hình phạt tàn khốc như vậy? Thiết Hy Nhĩ, anh mang dòng máu phương Tây thuần chủng, là người thừa kế duy nhất của Duy Đa Lợi Á, anh sẽ không hiểu được cảm giác của em. Còn em, phải làm sao mới có thể sánh được với anh đây?”

Mất mát, bi thương, oán hận, cùng với nỗi thống khổ, tất cả đều chứa đựng trong đôi mắt trong suốt kia. Thiết Hy Nhĩ chẳng bao giờ nghĩ tới, Cửu Vận vẫn mang tính tình trẻ con, nhưng y đã phải chịu đựng nhiều như vậy. Vốn tưởng rằng nhẫn tâm là một cách bảo vệ, nhưng hắn lại không biết, hắn đã dùng sai cách rồi.

Nếu như, năm đó không đối xử với y như thế, đứa trẻ này có biến thành bộ dạng như bây giờ không?

Nếu như, hắn luôn đối xử với y bằng tình cảm gần gũi hơn, thì có thể… ngày hôm nay sẽ không phải lâm vào tình cảnh khó xử thế này?

Lần đầu tiên Thiết Hy Nhĩ chủ động ôm lấy Cửu Vận, muốn dùng sự nồng ấm khoan dung để vỗ về trấn an y, tất cả xảy đến vô cùng tự nhiên.

Xung quanh cũng trở nên yên tĩnh lại.

Nếu như bọn họ là con người, cái ôm này nhất định sẽ rất ấm áp!

Thật đáng tiếc.

Bọn họ là những ma cà rồng máu lạnh vô tình không có trái tim, chỉ có thể là những sinh vật thấp hèn sống trong bóng tối.

Những Giemsa đứng ở cách đó không xa lẳng lặng quan sát cảnh tượng này, có hiếu kỳ, cũng có suy nghĩ.

Nhưng không ai ngờ rằng, Cửu Vận ở trong lòng Thiết Hy Nhĩ lại đột nhiên ngẩng đầu lên, hướng thẳng cổ hắn mà cắn xuống, âm thanh răng nanh cắm vào da thịt vang lên rõ ràng.

Mùi của tinh khiết huyết chủng cao quý bỗng chốc lan ra, mê hoặc đến cực điểm.

Huyết tộc không có cảm giác đau, Thiết Hy Nhĩ im lặng đứng đó, hai tay vẫn ôm chặt em trai, mặc cho y hấp thụ máu của mình, không có một chút phản kháng, cũng không có một tia oán niệm.

 

Muốn nói gì nà^^ ~~ (; ̄Д ̄)(ಠ⌣ಠ) [○・`Д´・○] (ಥ⌣ಥ) {{|└(>ooωᴗ<๑) \(@ ̄∇ ̄@)/ ヽ(;▽;)ノ O(≧▽≦)O -(๑☆‿ ☆#)ᕗ \(^▽^@)ノ ヾ(@^▽^@)ノ ლ(⌒▽⌒ლ) (@ーεー@) (*^3^) (*^3^)/~♡ (* ̄з ̄) (´・` )♡ (´ε` )♡ ( ̄ε ̄@) (~ ̄³ ̄)~ (○゜ε^○) (☆´3`)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s