Huyết chi dụ hoặc [9]

†Story 9 † Trưởng lão†

Uống hết máu mà Lạp Bồi chuẩn bị xong, Thiết Hy Nhĩ mệt mỏi ngồi trên ghế sô pha, liếc mắt lên gian phòng trên lầu một cái, sau đó an tâm khép mi lại.

“Điện hạ.” Lạp Bồi đứng ở bên cạnh cung kính nói, “Những ngày gần đây Giemsa phát triển mạnh, đã có mấy người chết và bị thương, chuyện này làm kinh động đến Huyền hoàng chính đạo rồi, bên Viện trưởng lão chắc cũng sẽ sớm có hành động. Ngài định thế nào?”

Thế nào ư?

Tất cả mọi chuyện đều là do tên nhóc Cửu Vận kia gây ra, cũng khó mà đem y về Viện trưởng lão giao cho những lão già đó xử lí được.

Không chỉ có vậy, trên thực tế vua của Huyết tộc có rất ít quyền hành, Huyết tộc ngày nay cơ bản đều do Viện trưởng lão nắm giữ. Nếu đám người đó thật sự có hành động, biết đâu sẽ lấy mười cái khóa sắt ngâm nước cỏ mã tiên khóa bọn họ lại không chừng?

Thiết Hy Nhĩ nặng nề thở ra một hơi, mở mắt nhìn trần nhà, chẳng biết đang suy nghĩ gì.

Thật lâu sau hắn mới chậm rãi mở miệng: “Ta sẽ đến Viện trưởng lão chứng minh chuyện này không phải do ta làm.”

Đồng thời, hắn cũng sẽ bảo vệ thiếu niên kia, dù sao đó cũng là đứa em trai duy nhất của hắn.

Hơn nữa hôm nay trừ hắn ra, bên ngoài không ai biết Cửu Vận còn sống.

Cũng không được để người khác biết Cửu Vận còn sống.

Từ Trung Quốc đại lục bay đến Anh quốc, dơi nhỏ chỉ mất bốn giờ.

“Ngươi xác định những Giemsa kia là của Thiết Hy Nhĩ Điện hạ?” Một trưởng lão gầy gò tóc bạc trắng nhìn thiếu nữ áo đen đang quỳ trong đại sảnh, dùng âm thanh khô khan như thân hình lão mà hỏi, “Nếu những lời ngươi nói không đúng sự thật, ngươi cũng biết hậu quả ra sao rồi chứ?”

Thiếu nữ hơi run rẩy, trong đôi mắt vàng lộ vẻ hoảng sợ: “Không dám ạ.”

Các trưởng lão ngồi theo hình vòng cung, lấy Đệ Nhất trưởng lão làm trung tâm. Phía bên trái, Ngũ trưởng lão đang nhúc nhích thân hình béo tròn của mình, ánh mắt thèm thuồng nhìn chằm chằm vào thiếu nữ trên mặt đất, nhưng lời nói lại hướng về phía Đệ Nhất trưởng lão: “Đừng hù dọa cô gái nhỏ chứ, người ta cũng chỉ làm việc cho lão Thập, thông báo tin tức từ gã, có chuyện gì thì phải kiếm lão Thập đầu tiên, không liên quan đến cô gái này đâu.”

Tứ trưởng lão hừ một tiếng, nói: “Nếu đã biết cô ta là người của lão Thập, vậy thì sẽ không có ý niệm khác ở trong đầu.”

Ánh mắt thèm muốn nhanh chóng nhạt đi, thay vào đó là một vẻ mặt khinh thường: “Gã ta? Đông phương Huyết tộc sao…”

Đến lúc này, tất cả mọi người đều im lặng nhìn về phía chỗ trống duy nhất bên phải không có người ngồi kia.

Thập trưởng lão – Lưu Niên là vị trưởng lão duy nhất thuộc Đông phương Huyết tộc, cho nên bị Tây phương Huyết tộc kỳ thị là điều không thể tránh khỏi.

Cuối cùng, người có quyền uy nhất là Đệ Nhất trưởng lão mở miệng: “Ta tin tưởng phán đoán của lão Thập sẽ không sai, dù sao mùi của Điện hạ không ai dám giả mạo, cũng không ai có khả năng giả mạo cả.”

Lời này vừa nói ra, toàn bộ ma cà rồng quý tộc ở đây đều trầm xuống.

Từ khi Huyết tộc được khai sinh, gia tộc Duy Đa Lợi Á vẫn luôn là gia tộc thống trị, chế độ cha truyền con nối suốt mấy ngàn năm đã kiềm hãm thế lực của Viện trưởng lão. Cho đến sáu trăm năm trước, sau khi Viện trưởng lão giẫm đạp lên Duy Đa Lợi Á để thâu tóm quyền lực, cục diện bế tắc từ ngàn năm này mới bị phá vỡ.

—— Quân vương không hề quan tâm xử lí công việc, cả ngày chỉ lo hưởng lạc, vô cùng thoải mái, buông lỏng tinh thần, tất cả mọi chuyện lớn nhỏ đều giao cho Viện trưởng lão xử lí.

Cũng chính khi đó, địa vị của Viện trưởng lão không ngừng tăng lên, đến nỗi có thể giải quyết cả Nhị Điện hạ của Tây phương Huyết chủng – Cửu Vận.

Đến hôm nay, việc bọn họ muốn làm chính là nghĩ cách diệt trừ kẻ nhìn qua có vẻ phóng túng lơ đãng nhưng thật ra lại vô cùng bí hiểm: Thiết Hy Nhĩ.

Chỉ có như vậy mới có thể hoàn toàn loại bỏ chế độ quân chủ tồn tại suốt mấy ngàn năm kia.

Và cũng chỉ có như vậy mới có thể triệt để xóa sạch địa vị tối cao của gia tộc Duy Đa Lợi Á trong dòng ma cà rồng thuần chủng.

Cho nên, việc cần làm trước mắt, chính là tìm ra điểm yếu của Thiết Hy Nhĩ Điện hạ.

Ba giờ sáng, Hàn Dương giật mình tỉnh dậy, sờ sờ gương mặt mềm mịn như trẻ con của mình, đột nhiên có cảm giác như vừa trải qua một giấc mơ.

Từng mảnh ký ức dần hiện lên trong đại não, cuối cùng liên kết lại thành một chuỗi hoàn chỉnh.

Thiếu niên tóc trắng tuấn mỹ kia, là em trai của Thiết Hy Nhĩ?

Thế sao anh ta lại lạnh nhạt với thiếu niên đó như vậy?

Anh ta còn liều mạng cứu mình mấy lần, rốt cuộc là vì sao?

Không lẽ là có âm mưu gì đang diễn ra?

Những câu hỏi tựa như bong bóng không ngừng thổi ra khiến cậu vô cùng mù mờ.

Bất thình lình, Thiết Hy Nhĩ hệt như ảo thuật gia xuất hiện lù lù bên cạnh Hàn Dương, khuôn mặt tái nhợt của hắn đột nhiên ở ngay trước mắt, suýt chút nữa cậu đã bị hắn dọa cho tắt thở.

“Anh muốn hù chết người ta hả?!”

“Ta vốn là người từng chết một lần rồi.”

“Vậy thì anh hồn phi phách tán đi.”

“Độc nhất là lòng dạ đàn bà.”

“… Anh mới là đàn bà, tất cả các người đều là đàn bà!”

Thiết Hy Nhĩ rất lịch sự không cãi nhau với cậu nữa, hắn tà mị cười: “Cảm thấy thế nào, có chỗ nào không khỏe không?”

Sự thực đã chứng minh, đàn ông mang khuôn mặt thiên sứ cộng thêm cơ thể ác ma mà trở nên dịu dàng thì mị lực đó tuyệt đối không người nào cưỡng lại được.

Chỉ thấy Hàn Dương rất thành thực lắc đầu: “I’m fun, thank you!”

“Ồ?” Bất ngờ khi nghe cậu nói ngoại ngữ, Thiết Hy Nhĩ nhướng mày, suy tư một lát rồi hỏi, “Ta nghe nói người Trung Quốc các cậu có một câu ngạn ngữ, nói thế nào nhỉ… Nhận một giọt nước, đem… đem một dòng suối báo đáp? Đúng, chính là như vậy. Thế đó, ta đã cứu mạng cậu không chỉ một lần đâu, không có suối để báo đáp, vậy bây giờ người Trung Quốc các cậu làm thế nào để báo đáp đây?”

“… Lấy thân báo đáp.”

Xí!!!!!

Nói xong Hàn Dương hung hăng tự mắng cái miệng mình nói bậy, vội vàng giải thích: “Không phải, ý tôi là ở Trung Quốc còn có một câu ngạn ngữ là ‘ban ân không báo đáp, báo đáp không ban ân’.”

Thiết Hy Nhĩ dường như hiểu ra, gật gù: “À… là như vậy sao?” Nghĩ tiếp, lại nói, “Nhưng mà ta đâu phải người Trung Quốc, cho nên không cần làm theo mấy câu ngạn ngữ đó. Em cứ lấy thân báo đáp ta đi!”

Tiểu Hàn đau khổ chìm trong vũng lầy, cậu nghĩ bản thân mình và người này không chỉ quốc tịch khác nhau mà tư tưởng cũng hoàn toàn cách biệt. Nếu cứ tiếp tục tranh luận với hắn, cậu sẽ không chịu nổi mà phát điên mất.

Đôi mắt Thiết Hy Nhĩ long lanh điềm đạm đáng yêu nhìn Hàn Dương, chờ mong câu trả lời của cậu.

Trong một lúc, Hàn Dương lại lâm vào thống khổ.

Nếu không phải đột nhiên có tin nhắn gửi đến, cậu hoàn toàn không biết phải làm sao.

“…”

“Sao vậy?” Nhìn bộ dạng ngây ra của Hàn Dương, Thiết Hy Nhĩ tò mò tiến đến cạnh cậu, liếc cái tin nhắn kia một cái, hỏi: “Con của em hả?”

“Tôi mới hai mươi hai tuổi, vẫn độc thân chưa kết hôn, con cái ở đâu ra (#‵′ ) 凸!”

Thiết Hy Nhĩ nhướng mày: “Lần trước không phải em vừa khóc vừa nói với ta, em trên có song thân tám mươi tuổi, dưới có con nhỏ mới trăm ngày sao? Vậy, đó là để lừa ta?”

“…”

“Đứa trẻ nói dối này.” Thiết Hy Nhĩ không vui nhíu chặt mày, hai mắt cũng vì vậy mà biến thành kim sắc, răng nanh trắng noãn nhô ra, dục vọng khát máu cũng lộ rõ.

Bị sự biến đổi của hắn dọa, Hàn Dương vô cùng sợ hãi, thân thể phóng xuống khỏi giường lớn, hai chân như đang cưỡi phong hỏa luân chạy về phía cửa.

Nhưng dù cậu có là Lưu Tường1 đi nữa thì cũng chẳng thể sánh kịp tốc độ của ma cà rồng.

Thiết Hy Nhĩ hất mái tóc lưu hải2 lên, bắt đầu từ tốn đếm bước chân của cậu.

Một…

Hai…

Ba…

Bước thứ mười, hắn xuất kích.

Hai tay vừa chạm tới cánh cửa khắc hoa văn đỏ thắm, bạn học Tiểu Hàn chợt cảm thấy cổ áo mình bị túm chặt, sau đó… thân thể bị ném vào trong quan tài.

“Em chạy làm gì, ta sẽ không ăn em.” Thiết Hy Nhĩ ghé vào quan tài hỏi người đang nằm ở bên trong.

Hàn Dương bị hắn cố định ở trong quan tài không thể động đậy, mùi thơm từ gỗ đàn hương tỏa ra kích thích cả xoang mũi, rất dễ chịu. Cậu thành thật nói: “Trời sắp sáng rồi, tôi phải đi làm. Ngày đầu tiên báo danh nên tích cực một chút.”

“Ồ? Thật không? Nhưng tin nhắn em vừa nhận được nói là tối nay đi làm mà.”

Thực ra Hàn Dương cũng cảm thấy hơi kỳ lạ, đúng là tối nay đến công ty làm việc, hơn nữa là đi làm, không phải là tăng ca bình thường.

“…” Người nào đó không phản bác được.

“Vẫn còn nói dối ta?!”

Điện hạ đang rất giận dữ, hậu quả rất nghiêm trọng.

Thiết Hy Nhĩ nhảy vào trong quan tài, đặt Hàn Dương nằm trên người mình, đầu tựa vào cổ cậu, giống như muốn phá vỡ những mạch máu ở dưới da cậu ra.

Dùng hàm răng chọc chọc huyết quản của Hàn Dương, Thiết Hy Nhĩ ôm chặt người đang run rẩy trên người mình, nói: “Biến em thành ma cà rồng, chịu không?”

Lắc đầu.

“Trong bảy ngày đầu sau khi ra đời ta sẽ chăm sóc em, bảo đảm trong đầu em sẽ không có ý niệm muốn tấn công con người.”

Kịch liệt lắc đầu.

Thiết Hy Nhĩ còn muốn trêu đùa đứa trẻ nói dối này thêm chút nữa, nhưng đến khi nước mắt của cậu lăn theo gương mặt trượt đến bên môi hắn, hứng thú liền mất đi.

Trong trí nhớ, hình ảnh đứa trẻ kia khóc bỗng hiện ra.


Chú thích:

1. Lưu Tường: vận động viên điền kinh, huy chương vàng Olympic Athens 2004.

42a98226cffc1e17ce690ed54c90f603728de904

2. Lưu hải : kiểu tóc mái phủ xuống ngay ngắn gọn gàng trước trán gọi là tóc lưu hải, nam nữ trẻ em đều có thể để. (kiểu như idol Hàn á ╮ (╯▽╰ )╭ )

 

 

 

 

Muốn nói gì nà^^ ~~ (; ̄Д ̄)(ಠ⌣ಠ) [○・`Д´・○] (ಥ⌣ಥ) {{|└(>ooωᴗ<๑) \(@ ̄∇ ̄@)/ ヽ(;▽;)ノ O(≧▽≦)O -(๑☆‿ ☆#)ᕗ \(^▽^@)ノ ヾ(@^▽^@)ノ ლ(⌒▽⌒ლ) (@ーεー@) (*^3^) (*^3^)/~♡ (* ̄з ̄) (´・` )♡ (´ε` )♡ ( ̄ε ̄@) (~ ̄³ ̄)~ (○゜ε^○) (☆´3`)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s