Ái dục phục tùng [2]

∞Chương 2∞

Ba năm trước.

Con trai của chủ tịch Tập đoàn Ngụy thị Ngụy Diễm —— Ngụy Tần được người người trong giới kinh doanh ca ngợi là một người thừa kế gần như hoàn mỹ, không chỉ có khuôn mặt anh tuấn lịch lãm, năm đó hắn hai mươi hai tuổi vừa du học về nước liền vào làm việc cho công ty của cha.

Mặc dù có tài năng rất sắc sảo nhưng danh tiếng của hắn lại chưa bao giờ lấn át cha của mình. Hắn chỉ hoàn thành tốt công việc được giao; thường ngày đối xử với mọi người khiêm tốn nhã nhặn. Không chỉ những mỹ nữ trong công ty mà ngay cả các đại tiểu thư trong giới thượng lưu cũng đều nảy sinh tình ý với hắn.

Ngày hôm ấy, mưa rơi lác đác.

Đã tròn một ngày đêm Ngụy Diễm không đến công ty.

Ngụy Tần ký hợp đồng từ Singapore xong thì bay ngay về nước, vừa chu toàn hết tất cả công việc có liên quan thì đột nhiên nhận được điện thoại của cha hắn.

Xe lái vào gara, nước mưa ngưng kết trên kính chắn gió tạo thành những hình thù kì dị, Ngụy Tần nghe tiếng mưa rơi xuống khóm trúc trong khu vườn rộng lớn, mơ hồ có một cảm giác chẳng lành.

Lau đi những giọt nước mưa dính trên tóc, hắn đẩy cánh cửa biệt thự. Cô hầu gái lập tức chạy ra nghênh đón, nắm hai tay khẽ khom người: “Thiếu gia, lão gia bảo cậu xuống tầng hầm.”

Kéo cánh cửa sắt nặng nề của tầng hầm ra, một luồng khí lạnh phả vào mặt, xen lẫn một mùi vị ướt át lạ thường.

Ngụy Tần bước vào, nhìn thấy trên nền xi măng lạnh lẽo có một thiếu niên đang vô cùng khốn khổ. Cả người xích lõa, trên da thịt trắng nõn rải rác những vết xanh tím, hai cổ tay bị buộc chặt đến sưng đỏ, sợi dây trói luồn qua một vòng sắt ở trên, hai chân vô lực quỳ trên mặt đất.

Ngụy Diễm tuy rằng khuôn mặt đã có tuổi, nhưng phong độ thì vẫn không hề giảm sút. Ông ta ngồi bên cạnh ánh đèn mờ, nâng chén trà thời Cảnh Thái trị giá hàng vạn tiền lên nhấp một ngụm nhỏ, nét mặt tươi cười khiến kẻ khác phát run: “Con trai, tới đây.”

Ngụy Tần vâng lời đi tới.

Ngụy Diễm đặt chén trà xuống, đứng lên, vô cùng thân thiết sửa lại áo cho Ngụy Tần, cười nói: “Ký được hợp đồng rồi à?”

Ngụy Tần đưa mắt nhìn xuống, cung kính nói: “Dạ.”

“Rất tốt.” Ngụy Diễm vỗ vai hắn, trong mắt toát lên sự khen ngợi, “Hôm nay cha có món đồ tốt này tặng con.”

Hai người đi tới trước mặt thiếu niên, Ngụy Diễm nắm lấy cằm thiếu niên bức cậu ngẩng mặt lên, Ngụy Tần nhất thời ngơ ngẩn —— Khuôn mặt thiếu niên xinh đẹp mà yếu ớt lộ ra dưới ánh sáng lờ mờ, khiến cho căn hầm tối tăm dơ bẩn này trong nháy mắt như biến thành vườn địa đàng hoa lệ.

Nhìn thấy phản ứng của con trai, Ngụy Diễm tràn ngập ý cười nói: “Nó là con trai kẻ thù của chúng ta, cha vốn định giết nó, nhưng mà trông nó cũng khá xinh đẹp, tặng cho con chơi đấy.”

Ngụy Tần mỉm cười: “Cảm ơn cha.”

“Cha đã tốn không ít thời gian mới khống chế được con sói con này.” Ngụy Diễm nói, kéo Ngụy Tần ra phía sau thiếu niên, nhét dầu bôi trơn vào huyệt động của cậu, ra lệnh: “Tới đây, làm nó!”

Trầm mặc hai giây, Ngụy Tần không đổi sắc mặt cởi thắt lưng ra.

Nhìn thấy Ngụy Tần đã cởi quần xuống một nửa ở phía sau thiếu niên đang quỳ gối kia, sắc mặt Ngụy Diễm trở nên tốt hơn nhiều, sự vâng lời của con trai luôn khiến ông ta rất hài lòng.

Ngụy Tần chọc tính khí đã bừng bừng vào khe mông trắng nõn trơn bóng kia, theo dầu bôi trơn chậm rãi đẩy vào. Phân thân ngay ngắn vùi sâu vào thân thể thiếu niên, mặc dù huyệt đạo rất chặt nhưng quá trình khá thuận lợi, chỉ là thiếu niên run rẩy đến mức giống như chiếc lá yếu ớt trong gió, khiến cho người ta có cảm giác không đành lòng.

Ngụy Tần đỡ lấy thắt lưng mảnh khảnh không tì vết của thiếu niên, phân thân như bàn ủi nóng rực không ngừng luật động bên trong thân thể cậu. Hắn có thể cảm giác rõ ràng khối thân thể cứng nhắc gầy yếu này đang run lên, nhưng hắn vẫn thô bạo tiến công không một chút do dự.

Tiếp tục như vậy một lúc, Ngụy Tần phóng thích.

Cự bổng vừa rút ra, tức thì tinh dịch hòa với dầu bôi trơn chảy xuống, khe mông dâm mỹ tới cực điểm. Suốt toàn bộ quá trình thiếu niên không hề phát ra một âm thanh nào, cả người nhễ nhại mồ hôi lạnh, tuy là có dầu bôi trơn nhưng sự cọ xát đó thực sự là một cực hình vô cùng thống khổ.

Ngụy Tần mặc quần đứng lên, Ngụy Diễm cười nói: “Trước mắt cứ nhốt nó ở đây, khi nào con chơi chán cha sẽ trở lại xử lý nó.”

“Dạ.” Ngụy Tần cúi thấp đầu đáp.

“Được rồi, đi thôi, chúng ta về công ty.” Ngụy Diễm vỗ vỗ lưng Ngụy Tần.

Ngụy Tần theo cha ra khỏi tầng hầm, cánh cửa sắt nặng nề đóng lại, hắn liếc nhìn thiếu niên vẫn đang bị trói ở đó, ánh mắt hiện lên một tia hứng thú.

Tối hôm đó, Ngụy Diễm uống quá chén. Đường đường là chủ tịch của một tập đoàn lớn, vậy mà khi về đến nhà lại đi đứng ngả nghiêng, bước chân xiêu vẹo. Ngụy Tần đỡ cha lên giường, phân phó cho hầu gái chăm nom, còn mình thì đi thẳng về phòng.

Đêm khuya.

Ngụy Tần liếc nhìn đồng hồ trên đầu giường, kim giờ chỉ đúng hai giờ sáng. Hắn tháo kính xuống, khép sách lại, rời khỏi căn phòng ấm áp của mình. Căn biệt thự to lớn lúc này vô cùng tối tăm và vắng vẻ, mọi người đều đã ngủ say, hắn còn nghe thấy được tiếng ngáy to như sấm của cha, khóe miệng không khỏi giương lên một tia cười nhạt.

Thiếu niên đang ôm chân co rúc ở góc tường, chiếc áo đơn bạc rộng thùng thình phủ lên trên thân thể, sự lạnh lẽo nơi tầng hầm cùng đau đớn hành hạ khiến cậu không thể yên giấc, ý thức mơ hồ hỗn loạn, nửa tỉnh nửa mê.

Thoáng chốc, bên tai truyền đến tiếng cửa sắt mở ra, thiếu niên bị kích động, cảnh giác trợn to hai mắt.

“A!” Chiếc đèn chân không bỗng dưng bật sáng khiến thiếu niên bị chói phải nheo mắt lại.

Ngụy Tần đứng ngược sáng, bóng hình mờ ảo bao trùm lên người thiếu niên.

Thấy người tới là ai, thiếu niên khẽ cúi đầu, động tác trông như đang ngoan ngoãn vâng lời, nhưng thực chất lại là một nỗi căm thù oán hận tột độ, vẻ mặt cậu giận dữ như muốn đem người đàn ông đã xâm hại mình ra mà ăn tươi nuốt sống.

Ngụy Tần không hề biết con sói con này đang âm thầm chuẩn bị cắn xé mình. Hắn ngồi xổm xuống, vươn tay đến gần thiếu niên, vừa định mở miệng nói chuyện thì bất thình lình, thiếu niên mạnh mẽ nhào đầu về phía trước cắn vào lòng bàn tay của hắn. Máu tươi lập tức tuôn ra, hàm răng và bàn tay đều dính đầy máu… Một giây, hai giây, thời gian dường như đọng lại, giống như chưa hề xảy ra chuyện gì… Thiếu niên có chút kinh ngạc giương mắt lên, trong lòng chợt trầm xuống, vừa định trốn thì đã bị Ngụy Tần thuận thế bóp lấy khuôn mặt, thô bạo ném cậu vào vách tường.

“Ư…” Thiếu niên rên lên, sau gáy đau đến run rẩy, nhưng cậu còn chưa kịp thở dốc thì cần cổ đã bị bóp chặt. Thiếu niên bị ép mở miệng, trong cơn choáng váng, lần thứ hai cậu nhìn thấy rõ khuôn mặt của người đàn ông trước mắt.

—— Âm trầm. Vẻ mặt của hắn hệt như dã thú khát máu tàn bạo.

—— Người này làm sao vậy? Lúc chiều anh ta còn là “đại hiếu tử” với cha anh ta, sao bây giờ đã giống như biến thành một người khác?!

Thiếu niên vẫn còn choáng váng do thiếu dưỡng khí, gắng gượng nghe Ngụy Tần nói: “Cậu muốn chết hả?”

Cậu không gỡ nổi bàn tay như gọng sắt của hắn, chỉ có thể dùng khẩu hình miệng đáp: “Không… muốn…”

“Tốt, vậy cậu nghe cho rõ tôi hỏi đây.” Ngụy Tần hơi buông tay ra.

Thiếu niên hít lấy từng ngụm lớn không khí, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Ngụy Tần cho cậu thở một lát, lạnh lùng hỏi: “Tên?”

Thiếu niên nuốt một ngụm nước bọt: “…Giang Lăng.”

“Giang Lăng, cậu nghe đây.” Ngụy Tần nhẹ nhàng nói, “Chuyện xâm phạm cậu, tôi thật có lỗi.”

Giang Lăng ngẩn người.

“Nhưng tôi phải nói cho cậu biết.” Sắc mặt Ngụy Tần trở nên nghiêm túc, “Trong bảy ngày tới, Ngụy Diễm nhất định sẽ giết cậu.”

Giang Lăng khẽ run lên, cậu nhìn ánh mắt khẳng định của Ngụy Tần, không thể tìm ra một tia lừa dối, nhất thời cảm giác tuyệt vọng dâng lên khắp tứ chi.

Dưới ánh đèn tối mờ, khuôn mặt ngây thơ non nớt của Giang Lăng hiện ra, mong manh yếu đuối, tuyệt mỹ mê hoặc, giống như thiên sứ bị trói buộc ở nhân gian, khiến cho kẻ khác phải nảy sinh dục vọng thấp hèn.

Ngụy Tần mỉm cười, buông cần cổ Giang Lăng ra, nhẹ nhàng xoa đầu cậu, giọng nói đầy quyến rũ: “Nếu cậu nghe lời, tôi có thể nghĩ cách cứu cậu.”

Tựa như tia sáng lóe lên trong bóng tối, lời nói của Ngụy Tần thoáng cái đã chiếm trọn tâm trí Giang Lăng. Nhìn nụ cười hòa nhã đầy thiện ý của hắn, cậu không khỏi rùng mình một cái.

Phản ứng của Giang Lăng hoàn toàn nằm trong dự liệu, Ngụy Tần mỉm cười đầy toan tính nửa quỳ xuống đất, đầu gối tách đùi Giang Lăng ra, một tay sờ vào bên tai cậu, một tay nâng cằm cậu lên, khiến dung mạo tuyệt mỹ hoàn toàn lộ rõ.

Trái tim Giang Lăng đập thình thịch, cậu cảm thấy vô cùng ngượng ngùng, cũng là vì tâm lý về thân thể. Ngụy Tần quan sát cậu, vẻ mặt con mồi của hắn cứ như ác ma liên lục câu dẫn, bày ra cái bẫy chết người…

“Điều kiện cứu cậu là: Làm sủng vật của tôi.” Ngụy Tần trầm giọng nói.

Giọng nói như mang theo ma lực chui vào màng tai, giống như một dấu ấn nóng rực đã được khắc sâu vào bánh răng số mệnh của hai người.

Giang Lăng sửng sốt.

Ngụy Tần vẫn mỉm cười: “Đồng ý thành lập giao ước chứ?”

Giang Lăng chớp đôi mắt màu sáng trong veo như nước, chợt giật mình: “Không được gạt tôi.”

“Không gạt cậu.” Ngụy Tần dịu dàng vuốt ve khuôn mặt Giang Lăng, hết sức nghiêm túc, “Có biết tại sao tôi lại muốn cứu cậu không, Giang Lăng?”

Giang Lăng máy móc lắc đầu.

Ngụy Tần ôn nhu cười, trong con ngươi đen thăm thẳm lấp lánh ánh sáng của sao Mai: “Bởi vì tôi thích em.”

Trái tim bỗng dưng đập nhanh một nhịp, Giang Lăng còn chưa kịp phản ứng thì đã bị một đôi môi ấm áp phủ lên cánh môi lạnh lẽo của cậu, xúc cảm vừa mạnh mẽ vừa dịu dàng chiếm cứ toàn bộ khoang miệng. Trái tim trong lồng ngực càng đập kịch liệt, Giang Lăng cảm giác hai má của mình đang nóng lên, một cảm giác bị chiếm đoạt bao trùm toàn thân cậu…

Vẫn chưa tới một ngày, cậu đã bị người đàn ông này chiếm lấy đêm đầu đêm và nụ hôn đầu, ngay cả trái tim cũng không chịu bỏ qua, giống như hắn muốn xâm chiếm hết thảy. Nụ hôn lưu luyến kéo dài khiến thân thể từ từ ấm lên, thậm chí Giang Lăng còn thoáng có một ý nghĩ, cậu hi vọng người đàn ông này sẽ không rời xa cậu.

Nụ hôn dài kết thúc, Ngụy Tần buông Giang Lăng ra. Trong ánh sáng u ám, lồng ngực Giang Lăng phập phồng, vẻ mặt đáng yêu giống như động vật nhỏ bị ức hiếp.

“Giang Lăng, từ giờ trở đi em chính là sủng vật của tôi.” Ngụy Tần mỉm cười nói, “Mỗi một câu tôi nói ra, từng chữ một, em đều phải nghe rõ, không được phép chống lại tôi, hiểu chưa?”

Trầm mặc hai giây, Giang Lăng khẽ gật đầu.

“Tốt.” Ngụy Tần ung dung chăm chú nhìn cậu, “Bây giờ, cởi áo ra.”

Hô hấp của Giang Lăng cứng lại, sự đau đớn từ địa ngục lại cuồn cuộn xông tới, khiến cậu không nhịn được mà run lên.

“Không nghe rõ? Muốn tôi lặp lại sao?” Vẻ tươi cười của Ngụy Tần vẫn không thay đổi, nhưng lại mơ hồ tỏa ra mùi nguy hiểm.

Giang Lăng tự biết hiện tại cậu không thể chống lại sức mạnh của người đàn ông này, vì sự sống, cho dù thống khổ thế nào cậu cũng phải chịu đựng. Cậu cắn răng cởi bỏ chiếc áo trắng duy nhất, da thịt trắng nõn phủ đầy những vết xanh tím lộ ra.

Thế nhưng nằm ngoài suy nghĩ của Giang Lăng, Ngụy Tần chỉ dịu dàng nắm cánh tay cậu, móc thuốc trị thương từ trong túi quần ra. Giang Lăng nhìn Ngụy Tần bôi thuốc lên những chỗ sưng đỏ, ngón tay hắn vuốt nhè nhẹ, động tác giống như đang nâng niu bảo bối trân quý.

Sự ấm áp từ cánh tay lan ra, thuốc nhanh chóng giảm đi đau đớn, tình cảm ấm áp dưới đáy lòng tích tụ lại, từ từ xua đi những thống khổ mà cậu phải chịu đựng trong những ngày qua… Nước mắt cứ một giọt, hai giọt… chảy xuống gương mặt, Giang Lăng lấy tay chặn lại, nhưng không ngăn được dòng nước mắt cứ liên tục trào ra.

Ngụy Tần không ngờ Giang Lăng sẽ phản ứng như vậy, hắn tiếp tục bôi thuốc, ôn nhu nói: “Chỉ cần em nghe lời, tôi sẽ đối xử với em thật tốt, hiểu chưa?”

Giang Lăng chùi nước mắt, gật đầu, hầu như đã sớm quên đi người đàn ông này buổi chiều đã làm chuyện gì quá đáng với cậu. Đến tận mười mấy phút trước, trong lòng cậu còn ngập tràn oán hận phẫn nộ, vậy mà lúc này lại hóa thành nước mắt, hoàn toàn tuôn rơi ra ngoài.

Bôi thuốc xong, Ngụy Tần giúp cậu mặc quần áo tử tế, nhìn đồng hồ đeo tay, ôn hòa nói: “Hơn năm giờ chiều nay tôi sẽ cùng Ngụy Diễm tới đây, đến lúc đó, em phải ngoan ngoãn nghe theo mệnh lệnh của tôi.”

Giang Lăng cúi thấp đầu: “Đã hiểu.”

Lúc rời khỏi tầng hầm, Ngụy Tần đột nhiên nhớ tới gì đó, quay đầu lại hỏi: “Đúng rồi, Giang Vĩnh Hoành có quan hệ gì với em?”

Giang Lăng sửng sốt: “…Ông ấy là… cha của tôi.”

Ngụy Tần ừm một tiếng, đóng cánh cửa sắt của tầng hầm lại.

Trong bóng tối, Giang Lăng không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, cậu chỉ có thể yên lặng chờ đợi, chờ người đàn ông kia tới cứu cậu. Không biết qua bao lâu, cuối cùng âm thanh cánh cửa sắt nặng nề cũng vang lên lần nữa. Giang Lăng nhìn theo ánh sáng lờ mờ, thấy Ngụy Tần đang cung kính theo sau Ngụy Diễm đi tới.

“Con gọi cha tới là muốn nói gì?” Ngụy Diễm nhìn sang Giang Lăng, “Chơi chán rồi?”

Ngụy Tần mỉm cười, nói: “Cha, con muốn xin cha một chuyện.”

“Nói đi.”

Ngụy Tần chỉ vào Giang Lăng: “Có thể tặng nó cho con không?”

“Sao vậy?” Ngụy Diễm nở nụ cười, “Con phải lòng nó rồi?”

Ngụy Tần thản nhiên cười: “Dạ, con rất thích nó.”

Nhìn vẻ mặt tươi cười không lộ chút sơ hở của người đàn ông kia, Giang Lăng khẩn trương đến mức siết chặt nắm tay.

“Được thôi.” Ngụy Diễm thoải mái nói, “Thằng nhóc này khiến cha mất rất nhiều thời gian, tính khí của nó giống như một con thú hoang vậy. Chỉ cần con có thể khiến nó nghe lời con, cha sẽ tặng cho con.”

“Dạ.” Ngụy Tần gật đầu, chuyển hướng sang Giang Lăng, “Tới đây.”

Giang Lăng nghe thấy, lập tức cất bước đi tới trước mặt Ngụy Tần. Nói thật lòng, so với tên chỉ biết dùng bạo lực Ngụy Diễm, cậu càng sợ Ngụy Tần hơn.

“Quỳ xuống.” Ngụy Tần lạnh lùng ra lệnh.

Giang Lăng cúi đầu quỳ xuống, khí lạnh lập tức ngấm vào đầu gối.

Ngụy Tần nhấc đôi giày da sáng bóng không một hạt bụi giẫm lên đầu gối Giang Lăng: “Liếm.”

Do dự nửa giây, Giang Lăng ép thân thể cúi xuống, vươn đầu lưỡi mềm mại liếm lên chiếc giày, giống như một con mèo nhỏ ngoan ngoãn nghe lời.

Vẻ mặt Ngụy Diễm hiện lên sự kinh ngạc: “Sao con có thể làm được?”

Ngụy Tần hài lòng cười: “Cha…”

“Được được, tặng cho con.” Ngụy Diễm chịu thua phất tay một cái, “Hai đứa đã thông đồng với nhau như vậy rồi, cha còn có thể nói gì nữa.”

Lời này vừa nói ra, bầu không khí bỗng trở nên lạnh băng, ngay cả Ngụy Tần cũng ngẩn cả người.

“Ha ha!” Ngụy Diễm vỗ vỗ vai Ngụy Tần, “Đừng lo, cha chỉ đùa chút thôi.”

Ngụy Diễm đi rồi, sắc mặt Ngụy Tần vẫn không tốt lắm, hắn kéo Giang Lăng lên, lạnh lùng nói một chữ: “Đi.”

Chiếc xe chậm rãi ra khỏi gara, ánh nắng chiều phủ lên thân xe một màu vàng óng.

Âm thanh huyên náo của đường phố dần truyền tới, Giang Lăng say sưa nhìn dòng người bên ngoài cửa sổ, cảm giác như đã xa cách rất lâu, ngay cả xe đã dừng lại cũng chẳng phát hiện.

“Giang Lăng.”

Giang Lăng chợt hoảng hốt nghiêng đầu qua, vừa vặn đối diện với khuôn mặt của Ngụy Tần, bây giờ cậu mới phát hiện khuôn mặt người đàn ông này anh tuấn như vậy.

Sửng sốt một lúc, cánh môi đã bị bao phủ, khuôn mặt Giang Lăng ửng đỏ, cậu cảm giác như có một bàn tay nắm chặt lấy trái tim mình, ngay cả hô hấp cũng bị tước đoạt. Sức lực vừa dịu dàng vừa mạnh mẽ cạy mở khớp hàm, đầu lưỡi nhanh chóng tấn công vào trong, mỗi một chỗ mẫn cảm đều bị trêu chọc, đầu lưỡi quấn quýt tựa như đang nói lời yêu thương, khiến cho trái tim Giang Lăng đập thình thịch.

Hôn xong, Ngụy Tần buông Giang Lăng ra, châm thuốc hút sâu một hơi. Đôi mắt hắn nhìn về phía xa xăm, hắn trầm giọng nói một câu: “Em đi đi.”

Giang Lăng nhất thời không biết phản ứng ra sao.

“Tôi cho em ba năm hoàn toàn tự do.” Ngụy Tần nói tiếp, “Ba năm sau, tôi sẽ tới đón em.”

Giang Lăng vẫn ngồi yên như cũ.

“Đến lúc đó…” Ngụy Tần quay đầu nhìn chằm chằm vào cậu, “Xin em đừng quên giao ước của chúng ta.”

Con ngươi đen thăm thẳm của hắn giống như muốn hút đi linh hồn cậu, Giang Lăng nuốt nước bọt, trở tay mở cửa xe rồi chạy ra ngoài. Nhìn bóng dáng thiếu niên biến mất trong dòng người, đôi con ngươi của Ngụy Tần lộ ra một tia phức tạp. Chậm rãi dụi tắt đầu thuốc, Ngụy Tần khởi động xe, chiếc xe nhanh chóng phóng đi, thoáng cái đã không thấy đâu nữa.

 

3 thoughts on “Ái dục phục tùng [2]

Muốn nói gì nà^^ ~~ (; ̄Д ̄)(ಠ⌣ಠ) [○・`Д´・○] (ಥ⌣ಥ) {{|└(>ooωᴗ<๑) \(@ ̄∇ ̄@)/ ヽ(;▽;)ノ O(≧▽≦)O -(๑☆‿ ☆#)ᕗ \(^▽^@)ノ ヾ(@^▽^@)ノ ლ(⌒▽⌒ლ) (@ーεー@) (*^3^) (*^3^)/~♡ (* ̄з ̄) (´・` )♡ (´ε` )♡ ( ̄ε ̄@) (~ ̄³ ̄)~ (○゜ε^○) (☆´3`)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s