Huyết chi dụ hoặc [13]

†Story 13 † Trầm mê†

Một tháng trôi qua, từ hôm nay sẽ bắt đầu bước vào nửa tháng hè nóng nhất trong năm. Ánh nắng chói chang chiếu xuống đầu, gay gắt đến nỗi muốn đốt cháy hết mọi loại cây cỏ, ngay cả loài sinh vật ngủ trong quan tài cũng có chút bứt rứt bất an.

Hàn Dương thừa dịp thời gian này ma cà rồng đang im ắng, vội lấy mấy trăm đồng mới kiếm được ngày hôm qua ra, hấp tấp đi đến đô thị phồn hoa. Cuối cùng cũng thoát khỏi mấy cái màn thầu máu đỏ đó, có thể bồi bổ cho cái bụng tội nghiệp mấy cái lẩu cá chua rồi.

Cậu không nhớ mình đã bao lâu rồi không được ăn lẩu, muốn ăn sảng khoái một bữa không biết phải chờ tới năm nào tháng nào.

Cũng có thể, cả đời này sẽ không được ăn nữa.

Nghĩ đến tên người chết âm hồn bất tán kia, Hàn Dương bỗng ôm một bụng tức giận, hận thịt cá trong nồi sao không biến thành thịt của hắn đi để cậu nhai nát luôn.

Nhưng mà vừa nghĩ tới chính mình ăn thịt người chết thì lại cảm thấy buồn nôn…

Ăn sạch sẽ đồ ăn cũng là chuyện của mấy tiếng sau, Hàn Dương vác một bụng no căng trực tiếp đến công ty, đợi đến khi trời tối sẽ bắt đầu làm việc.

Nếu tên kia tỉnh lại phát hiện mình không có ở đó, không biết trong cơn nóng giận có lôi mình ra cắn chết không nhỉ?

Sẽ không, tuyệt đối không đâu, anh ta lương thiện như vậy…

Lý do này chính cậu cũng cảm thấy buồn cười, đám người chết đó từ nhỏ đã đi hút máu những sinh vật khác mà đòi lương thiện sao?

Nhưng mà anh ta đối xử với mình cũng không tệ.

Năm giờ, nhân viên công ty lục tục ra về, chỉ còn một người đang ngồi ở đại sảnh nghịch di động đợi đến tám giờ tối.

Bảy giờ tối, khí trời chợt biến đổi, một trận mưa to trút xuống, nhiệt độ không khí cũng giảm đi không ít.

Hàn Dương vẫn điềm nhiên như không ngồi lướt web, điểm qua tin tức của mấy ngày gần đây, vô tình đọc đến tin những nam thanh niên mất tích một cách bí ẩn.

Trong bản tin có nói, đến nay gia đình của những người mất tích vẫn không có tin tức gì về họ, cảnh sát cũng đang cố gắng tìm kiếm.

Trái lại, có người đã đặt ra nghi vấn, chuyện này e là không có người thường nào có thể giải quyết được.

—— Từng có một câu nói, càng nghi ngờ thì càng khiến sự việc trở nên huyền bí hơn.

Bây giờ xã hội phát triển, chuyện mê tín đã bị khoa học bác bỏ từ lâu, cho dù có người nói những thanh niên ấy bị yêu quái bắt đi thì cũng chẳng có ai tin nữa, ngược lại sẽ càng kích động chính phủ đàn áp.

Thế nhưng chín người mười ý, dù những người có quyền lực đó dùng khoa học hiện đại để giải thích hay là đang che giấu sự thật, thì vẫn không thể ngăn cản mọi người đồn đại nhau.

Tắt trang web, Hàn Dương nhìn đồng hồ, đã bảy giờ bốn mươi, đến giờ làm việc rồi, cậu vội vàng cất điện thoại di động vào túi, đứng dậy chạy lên tầng sáu.

Nhưng ngay lúc Hàn Dương xoay người dượm đi, bỗng dưng một chiếc xe thể thao màu đỏ xuất hiện trên quảng trường, phóng tới chiếu thẳng đèn pha vào mặt cậu, ánh sáng chói mắt nhất thời khiến cậu phải đứng lại.

Vô thức giơ tay che mắt để tránh ánh đèn, Hàn Dương thật muốn lôi mười tám đời tổ tông cái tên lái xe BMW kia ra mà thầm rủa.

Người trong xe thấy cậu đang nghiêng người rặt một vẻ tức giận, thích thú tắt đèn pha, thò đầu ra khỏi cửa xe, ngoắc ngón tay với người đang đứng trong đại sảnh công ty, hô lớn: “Honey, lại đây!”

Là cái tên chết bầm đó?! (#‵′ ) 凸

Hàn Dương tức tối đi tới tán vào đầu hắn một phát, hoàn toàn quên mất bản thân còn phải đi làm kiếm tiền, nhe răng trợn mắt nói: “Anh lái xe BMW như vậy đó hả, quá sức cẩu thả!” Cậu đảo con ngươi một vòng, lập tức cười khinh bỉ, “Không phải anh nói tất cả ai lái xe bốn bánh đều là đồ ẻo lả sao, giờ sao đây, muốn làm đồ ẻo lả hả?”

Thiết Hy Nhĩ xoa xoa cái đầu mới bị cậu đánh, cười tươi rói: “Em thấy ta giống đồ ẻo lả lắm hả?”

“…Giống.”

“Ta tới đưa cho đồ ẻo cái này nè.” Nói xong bước ra khỏi xe, cầm chiếc chìa khóa nhỏ màu đen đưa cho Hàn Dương, “Không phải em vẫn luôn muốn có một chiếc xe thể thao BMWs đỏ sao, ta đã thực hiện ước nguyện của em rồi đó! Nói đi, cảm ơn ta thế nào đây?”

Hàn Dương cầm chìa khóa mà vẫn chưa hoàn hồn, cảm giác cả người đang trôi bồng bềnh, không tin nổi đây là sự thật.

Lẽ nào ma cà rồng còn có khả năng thấu hiểu suy nghĩ của con người o (╯□╰ )o?

“Này!” Thiết Hy Nhĩ vỗ vỗ mặt cậu, “Vui vẻ đến choáng váng luôn rồi hả? Không cần vậy đâu, em chỉ cần lấy thân báo đáp ta là ok rồi.”

Mưa phùn rơi lất phất, tựa như một dải lụa trắng trong màn đêm, vừa mờ ảo vừa mông lung.

Lúc này trong lòng người nào đó đang vô cùng khó xử, không biết là nên nhận lấy món quà quý giá như vậy, hay là nên từ chối thứ bảo bối tràn đầy mê hoặc này đây.

Nhận đi, người ta nhiệt tình tặng quà mà, đâu phải cậu xin xỏ anh ta.

Không nhận, khỏi mất công lãng phí, hơn nữa tốc độ của ma cà rồng bọn họ còn nhanh hơn món đồ chơi này gấp mấy trăm lần, căn bản là không cần dùng đến.

Nghĩ tới nghĩ lui, Hàn Dương quyết định sẽ không lãng phí tấm lòng của Thiết Hy Nhĩ, dù sao tình hình kinh tế của cậu cũng đang khó khăn, ẻo lả hay không ẻo lả gì cũng kệ vậy. ╮ (╯▽╰ )╭

Thiết Hy Nhĩ ngơ ngẩn nhìn cái người vẫn đang đứng ngây ra kia, lát sau bỗng trưng ra khuôn mặt khả ái, dịu dàng nói: “Em đúng là tiểu yêu tinh thích làm khổ người khác, ta phát hiện ra mình đã yêu em mất rồi!”

Ầm ầm ——————

Hàn Dương nghe thấy âm thanh sụp đổ trong lòng.

Cái cái cái… cái tên này đang nói đùa gì vậy hả, tôi là trai thẳng!!!!

Cậu đẩy hắn ra, nghiêm chỉnh nói: “Anh không nghiêm túc chút nào hết.”

“Ta nghĩ ta đang rất nghiêm túc.”

“Anh tuyệt đối không được nghiêm túc, chúng ta người quỷ khác biệt, tôi không muốn cùng anh diễn một vở kịch tình yêu giữa người và quỷ máu chó như vậy đâu.”

“…” Ngay lúc Thiết Hy Nhĩ định phản bác, đôi con ngươi màu nâu bỗng lóe lên, hắn lập tức giơ hai tay siết chặt lấy Hàn Dương, không nói hai lời cúi đầu xuống, dịu dàng hôn lên môi cậu.

Không có tình cảm, chỉ là một nụ hôn.

Nhanh chóng rời khỏi cánh môi kia, Thiết Hy Nhĩ nở nụ cười đầy quyến rũ nhìn đối phương vẫn còn đang mơ màng, nói: “Đêm nay em không cần đi làm nữa, mau chóng quay về —— là về chỗ của ta… đừng đi sai chỗ!”

“(⊙_⊙ )?”

Sắc mặt Thiết Hy Nhĩ có vẻ hơi bất an, nhưng ý cười vẫn không giảm, dịu dàng nói với cậu: “Kỹ thuật của em hẳn là đạt yêu cầu nhỉ?”

“Kỹ thuật của tôi khá tốt.”

“Thật sao?” Thiết Hy Nhĩ xấu xa cười, “Vậy hôm nào phải nếm thử mới được.”

Lời này hình như nghe có chút kỳ quái…

Nhưng Thiết Hy Nhĩ không để cho Hàn Dương có cơ hội tiếp tục suy nghĩ, thẳng tay nhét cậu vào trong xe, thúc giục: “Mau về đi, điện thoại di động của em ta giữ rồi, tên giám đốc giàu to gì kia gửi tin nhắn cho em, nói là đêm nay cho em nghỉ —— Sao vẫn còn ở đó lo lắng nữa, muốn ta đuổi mới chịu đi?”

Chẳng hiểu nổi trong đầu người này đang nghĩ gì, Hàn Dương giẫm chân ga một cách không tình nguyện, le lưỡi với hắn, hừ hừ lái chiếc BMWs đi.

Mưa phùn rơi lất phất, Thiết Hy Nhĩ chắp tay đứng trên quảng trường trống trải nhìn tòa cao ốc của nhà xuất bản, tâm trạng chớp mắt trở nên hết sức phức tạp.

Từ hướng Tây Bắc của thành phố, một luồng khí mà người thường không cảm nhận được đã bắt đầu luân chuyển, mùi tanh tỏa ra bốn phía, rung động tâm tư.

Sắp bắt đầu rồi ư?

Mùi tanh nhàn nhạt từ từ bay tới hướng này, răng nanh của Thiết Hy Nhĩ dần mọc dài, dục vọng cũng bắt đầu lộ ra.

—— Đây là một buổi tiệc máu long trọng, chỉ có một bữa thịnh yến như vậy mới đủ sức mê hoặc Huyết tộc Điện hạ hắn mà thôi.

Nói hoa mỹ hơn, đây chính là một Hồng Môn Yến —— mà nhân vật của yến hội này, chính là người thừa kế của gia tộc Duy Đa Lợi Á – Thiết Hy Nhĩ Điện hạ.

Bắc Kinh tròn tám giờ tối, dòng người vừa tan sở là tranh thủ đi hưởng thụ tự do, những nơi ăn chơi luôn nhộn nhịp đông đúc, có cả sự phóng túng thác loạn, đúng là không gì sánh bằng.

Nhóm người gồm cả những sinh vật máu lạnh kia đang không ngừng uốn éo trong sàn nhảy, xung quanh cả trai lẫn gái đều mê muội vây lại, cùng nhau hưởng thụ niềm vui.

Mùi hương của máu không ngừng lan tỏa kích thích những sinh vật không có nhịp tim, tròng mắt vằn lên tia máu, răng nanh bỗng chốc lộ ra, con ngươi dần biến đổi, cả móng tay cũng đang mọc dài.

Chứng kiến một thanh niên vô cùng anh tuấn đột nhiên biến thành quái vật như trong phim ảnh, đám nam nữ trẻ tuổi đều thét lên chói tai, bỏ chạy tán loạn. Thế nhưng, làm sao bọn họ có thể vượt qua được tốc độ của Huyết tộc.

Nhanh như chớp xuyên qua đám đông trong vũ trường, năm tên ma cà rồng cắn vào cổ đám người đang chạy trối chết với tốc độ cực nhanh. Chỉ trong vài phút, mấy chục người đã mất mạng, người chết không nhắm mắt nằm la liệt, con ngươi vẫn còn nhìn chòng chọc vào ánh đèn neon hoa mỹ, vẻ mặt hoảng sợ tột cùng.

Cùng lúc đó, các chỗ ăn chơi náo nhiệt khác cũng bị tấn công như vậy, những người vô tội đang đắm chìm trong hoan lạc đều bị hút cạn máu mà chết.

Trong phút chốc, mùi máu tươi nồng nặc bao trùm khắp bầu trời của đô thị phồn hoa, khiến kẻ khác quyến luyến không rời.

Dĩ nhiên, cũng có người đang thống hận tột độ.

La Phương sĩ men theo mùi hương, đến nơi chỉ nhìn thấy vô số xác chết nằm la liệt.

Bùa chú trong tay bị nắm đến nhăn nhúm, hai mắt đầy phẫn nộ nhìn đăm đăm vào những xác chết không nhắm mắt kia, trong ngực đau đớn vô cùng.

Chẳng phải đã đặt ra khế ước rằng con người và Huyết tộc không xâm phạm lẫn nhau rồi sao, cớ gì lại có thể tùy ý giết chóc nhiều người như vậy?

Thiết Hy Nhĩ, rõ ràng ngươi đã hứa rồi kia mà?

Ánh đèn pha soi sáng con đường rừng, khung cảnh cực kì lạnh lẽo âm u.

Để bản thân không bị cái bầu không khí quỷ dị này dọa, Hàn Dương vội bật nhạc trong xe lên cho có chút âm thanh, nào ngờ lại vang lên bài hát khiến người ta phát điên Dân tộc gió rực rỡ nhất1.

Chết tiệt, cái chương trình gì vậy trời!

Trong lòng thầm mắng trình độ thưởng thức âm nhạc của Thiết Hy Nhĩ, cậu bấm nút chuyển sang bài khác.

Chuyển bài vài lần, cuối cùng cũng nghe được một bài lọt tai, lúc âm nhạc êm dịu bắt đầu vang lên, Hàn Dương đột nhiên nghĩ ra cái gì đó, vội vàng bẻ tay lái, lái xe về hướng đường lớn không chút do dự.

Thiết Hy Nhĩ không phải là người như vậy, anh ta tuyệt đối sẽ không để mình về nhà một mình, trừ phi…

Anh ta đang gặp rắc rối, hơn nữa chuyện đó chắc hẳn là rất khó giải quyết, cho nên mới nghĩ cách giục mình đi, phải không?

… Đúng rồi, từ khi nào mà mình bắt đầu lo lắng cho an nguy của anh ta vậy?

Hàn Dương nhanh chóng lái xe quay về đường cũ, nhưng cậu không hề chú ý, trong màn đêm đen thăm thẳm, một đôi con ngươi sáng ngời giương lên, ánh mắt chăm chú dõi theo chiếc xe của cậu.

—— Giống như trò chơi mèo vờn chuột.


Chú thích:

1. Dân tộc gió rực rỡ nhất: ca khúc trong phim Phụng hoàng truyền kỳ, phát hành vào năm 2009.

 

 

 

 

Muốn nói gì nà^^ ~~ (; ̄Д ̄)(ಠ⌣ಠ) [○・`Д´・○] (ಥ⌣ಥ) {{|└(>ooωᴗ<๑) \(@ ̄∇ ̄@)/ ヽ(;▽;)ノ O(≧▽≦)O -(๑☆‿ ☆#)ᕗ \(^▽^@)ノ ヾ(@^▽^@)ノ ლ(⌒▽⌒ლ) (@ーεー@) (*^3^) (*^3^)/~♡ (* ̄з ̄) (´・` )♡ (´ε` )♡ ( ̄ε ̄@) (~ ̄³ ̄)~ (○゜ε^○) (☆´3`)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s