Huyết chi dụ hoặc [17.1]

†Story 17 † Ngã xuống†

Tìm khắp mọi nơi vẫn không cảm nhận được mùi của Thiết Hy Nhĩ, Hàn Dương có chút lo lắng vò đầu, sau đó quay sang La Phương sĩ, nói: “Rốt cuộc anh ấy đã đi đâu?”

La Phương sĩ híp hai mắt chăm chú nhìn cậu, hồi lâu sau mới chậm rãi mở miệng: “Nếu tôi đoán không lầm, chắc hắn đã bị mười vị trưởng lão kia mang về Anh quốc rồi. Hắn giết chết đồng loại ma cà rồng của mình ngay trước mặt các trưởng lão, chiếu theo quy định của Huyết tộc, sát hại đồng loại phải chịu cực hình, bị nhổ răng nanh rồi vây dưới ánh mặt trời…”

La Phương sĩ còn chưa nói xong, Hàn Dương đã biến mất trước mặt ông hệt như một cơn gió.

Sau khi mang Thiết Hy Nhĩ về, người của Viện trưởng lão vẫn chưa phán xử tội của hắn, mà giam giữ hắn trong một mật thất hoàn toàn tách biệt với bên ngoài, khiến cho mùi của hắn không thể thoát ra.

Đệ Nhất trưởng lão đứng trong đại sảnh lặng lẽ thở dài, những vị khác đều không có mặt, chỉ có một mình lão ở chỗ này thở dài bi thương.

Làm sao lão lại không rõ sức mạnh của Thiết Hy Nhĩ? Hơn nữa, chuyện lần này chắc chắn không đơn giản như vậy.

Trong đêm tối tinh vân dày đặc, một đàn dơi trú ở bên trên Viện trưởng lão, thỉnh thoảng có cơn gió thổi qua, chúng đều cảnh giác dang cánh, nhưng không tùy tiện di chuyển.

Không biết qua bao lâu, một trận gió lạnh lẽo u ám quét tới, từng chiếc lá trong đám cây cối xung quanh Viện trưởng lão đều bị cuốn bay trong đêm tối lồng lộng, cảm giác vô cùng quỷ dị.

Đàn dơi nhỏ kia cuối cùng cũng bị kinh động, tất cả đều vỗ cánh bay lên. Lúc này, thập đại trưởng lão cũng bị trận kình phong này thu hút, mọi người đều tập trung lại nhìn ra bên ngoài.

Đệ Nhất trưởng lão nắm chặt pháp trượng, cùng với các vị trưởng lão khác trong đại sảnh tiến ra ngoài sân, râu tóc bạc phơ của lão bị gió thổi tung bay, tỏa ra cảm giác giống như một vị thần tiên hạ phàm.

Sức mạnh này vô cùng kì dị, tuy đã sống tới mấy nghìn năm nhưng các trưởng lão vẫn có chút kinh hồn khiếp đảm. Mọi người liếc mắt nhìn nhau, tăng cường cảnh giác.

Qua một lúc lâu, trận gió cuồn cuộn này mới dừng lại, trong màn đêm đen kịt, một thiếu niên tóc trắng nhẹ nhàng đáp xuống, khuôn mặt y lộ ra nét cười, không hề nhìn ra một tia lạnh lẽo thấu xương nào.

Đệ Nhất trưởng lão híp mắt nhìn vị thiếu niên này, im lặng không nói. Trái lại, mấy trưởng lão phía sau thì đều mở to hai mắt, lời thốt ra đều tràn ngập kinh ngạc không sao tin được.

“Nhị Điện hạ?”

“Sao lại là y, không phải y đã chết rồi ư?”

“Đúng vậy, lúc đó y đã bị chúng ta kéo linh hồn ra, chính Thiết Hy Nhĩ Điện hạ tự mình ra tay mà —— Chẳng lẽ…”

Câu nói của Ngũ trưởng lão trong nháy mắt khiến mọi người bừng tỉnh, Đệ Nhất trưởng lão càng mất tự nhiên nhíu chặt mày.

Cửu Vận cười ha ha rồi ngồi xuống một tảng đá lớn, nắm lấy một lọn tóc trắng thong thả vuốt ve. Trong đêm tối, những sợi tóc mềm mượt tựa như đang tỏa ra một thứ ánh sáng bạc lạnh lẽo đến đáng sợ.

Mười vị trưởng lão rất muốn hỏi y rốt cuộc trong hơn hai trăm năm qua đã xảy ra chuyện gì, song lời đã tới cổ họng lại chẳng ai có can đảm nói ra.

Nhìn mấy lão già tóc bạc cứ nhìn mình trừng trừng, Cửu Vận có chút mất kiên nhẫn hừ một tiếng, cuối cùng nét cười cũng biến mất, y lạnh lùng nói: “Thiết Hy Nhĩ đã chết chưa?”

Trong đám người có tiếng thở mạnh.

“Ta hỏi các ngươi Thiết Hy Nhĩ đã chết chưa?!” Cửu Vận đột nhiên phát lực rống lớn, con ngươi xinh đẹp bỗng trở nên đỏ đậm, sức mạnh trong thân thể được tự do bộc phát, chớp mắt đã biến tất thảy xung quanh trở thành tro bụi.

Đệ Nhất trưởng lão cầm pháp trượng chắn ở trước người, tránh né sức tàn phá của thứ sức mạnh đáng sợ kia, sau đó nhanh chóng hợp sức với các trưởng lão khác để chống trả, không kiềm được quát lớn: “Cửu Vận, tại sao ngươi vẫn còn sống? Vậy là lúc đó Thiết Hy Nhĩ Điện hạ đã cố ý thả ngươi?”

Thiết Hy Nhĩ?

Cửu Vận nghe lão nói Thiết Hy Nhĩ cố ý thả mình thì không khỏi cười phá lên: “Ngài đang kể chuyện cười đấy à, tên kia vô tình vô nghĩa, ngay cả đứa em trai ruột của mình cũng có thể ra tay sát hại thì làm sao có chuyện hắn thả ta? Hôm nay ta tới nơi này là muốn nhìn xem hắn đã chết chưa, nếu như chưa chết, có lẽ ta phải đích thân tiễn hắn một đoạn đường —— Nghe nói ma cà rồng không giống con người, chết là chết, không thể đi đầu thai.”

Các trưởng lão không rõ ý của y, thấy y đứng dậy đi về phía đại sảnh, mọi người liền bất chấp tất cả vây thành một vòng tròn, nhốt y ở bên trong.

Song Cửu Vận vẫn giống như không có chuyện gì, tiếp tục đi về phía trước, đến khi Ngũ trưởng lão nhảy lên dùng pháp trượng bổ xuống y, y mới dùng đôi con ngươi đỏ như máu nhìn lão.

Trong tích tắc, Ngũ trưởng lão rơi xuống từ không trung, ánh sáng từ pháp trượng lụi tàn, miệng cũng trào ra mấy ngụm máu tươi.

Màn khiêu chiến này đã khiến các trưởng lão vô cùng phẫn nộ, cuối cùng bọn họ không thể nhịn được nữa, tất cả đều dùng pháp trượng của mình bổ về phía thiếu niên tóc trắng.

Thế nhưng, Cửu Vận không hề đánh trả.

Bởi vì thay y tiếp đón những lão già đáng ghét đó, chính là Hàn Dương.

Các trưởng lão bị đánh lui kinh ngạc nhìn người thanh niên trẻ tuổi đang đứng bên cạnh Cửu Vận, không khỏi thắc mắc: “Ngươi là ai?”

Tuy hỏi như vậy, nhưng trên người cậu ta lại toả ra một thứ khí tức giống hệt thiếu niên tóc trắng kia, khiến tất cả mọi người phải cảnh giác cao độ.

Không những thế, trên người cậu ta cũng có mùi của Thiết Hy Nhĩ Điện hạ.

Người thanh niên này, còn đáng sợ hơn Cửu Vận rất nhiều.

Hàn Dương đứng bên cạnh nhìn mấy lão già ngoại quốc này, lại hỏi Cửu Vận: “Anh ấy đang ở đâu?”

Cửu Vận cười cười: “Dưới mặt đất.”

“Cái gì?!” Hàn Dương tưởng ý của y là Thiết Hy Nhĩ đã bị giết, bỗng chốc cảm thấy bi thương tột bậc, lồng ngực chợt phập phồng, tâm tư của cậu bị chấn động vô cùng mãnh liệt.

Mặc dù chính Hàn Dương cũng không nhận ra, nhưng người ngoài nhìn vào thì lại thấy rất rõ ràng, nhất là Cửu Vận.

Vốn là một chàng trai trắng nõn xinh đẹp, vậy mà lúc này đây đôi con ngươi màu trà đặc trưng của người Trung Quốc lại bị đột biến trở thành sắc đỏ như máu, phát ra ánh sáng đỏ rực trong bóng đêm. Ngón tay thon dài cũng dần mọc ra móng tay sắc bén, răng nanh ẩn hiện.

Thiết Hy Nhĩ đang bị giam ở nơi nào đó chợt mở to hai mắt, hai tay của hắn bị khóa sắt khóa chặt, cảm giác khó thở lại một lần nữa dâng lên.

Cửu Vận vuốt ve khuôn mặt Hàn Dương, cười nói: “Tốt, chính là như vậy! Giết những lão già đó đi, chính bọn chúng đã mang Thiết Hy Nhĩ của cậu…”

Không đợi y nói hết, Hàn Dương đã vọt đến chỗ những trưởng lão, tiếng gào thét vang lên, sát khí bùng nổ. Cửu Vận đứng ở một bên nhìn cậu chiến đấu với những lão già đó, nét mặt lộ ra vẻ thích thú vô cùng.

Mặc dù thực lực của Hàn Dương cực kì mạnh, song đối thủ của cậu lại chính là thập đại trưởng lão liên thủ, hơn nữa sức mạnh của cậu bộc phát quá nhanh, ngay cả bản thân cậu cũng không biết chuyện gì đang tiếp diễn. Dù cơn phẫn nộ vẫn đang dâng trào trong lòng, nhưng lại không cách nào khống chế được cục diện, vì vậy chẳng bao lâu sau, Hàn Dương đã bại trận.

“Haiz, anh bảo bọc cậu ta kỹ như vậy, cuối cùng cậu ta lại chẳng tiếc mạng của mình.” Cửu Vận giơ tay dùng sức, chỉ một chiêu liền đánh lui những trưởng lão đang muốn tiêu diệt Hàn Dương. Y sải đôi chân dài chậm rãi đi tới trước, sau đó ngồi xổm xuống bên cạnh Hàn Dương, vươn ngón trỏ lau đi vết máu ở khóe miệng cậu, cười đến thập phần điên loạn.

Tia sáng trong mắt Hàn Dương dần tan biến, từ từ khôi phục lại bình thường, thân thể bị trọng thương không ngừng run rẩy vì đau đớn.

Cửu Vận đặt lòng bàn tay lên trán Hàn Dương, trong phút chốc, một luồng ánh sáng trắng bạc tỏa ra, phủ lên vầng trán cậu.

Y đang muốn đẩy luồng sức mạnh này vào trong ý thức của Hàn Dương thì đột nhiên trong tích tắc, y đã bị một sức mạnh sắc nhọn khác bất ngờ tấn công, lồng ngực cũng bị đả thương.

Thiết Hy Nhĩ từ bên trong xông ra, cũng bởi vì cố thoát khỏi kết giới của các trưởng lão mà bị thương rất nặng, khuôn mặt vốn nhợt nhạt lúc này càng tái nhợt dị thường.

Nhìn người đàn ông đang mỉm cười ở trước mắt, Hàn Dương thấy mũi mình cay cay, chợt lao vào trong lòng hắn, không kiềm chế được cảm xúc mà bật khóc.

Thấy hai người tha thiết ôm nhau, Cửu Vận vô cùng chướng mắt, móng tay đột ngột dài ra vì phẫn nộ, con ngươi không biết từ lúc nào đã hóa thành màu vàng.

Các trưởng lão cũng chú ý tới sự biến hóa của Cửu Vận, cẩn thận đánh giá khí tức tương đối giống nhau của ba người, nhất thời không lựa chọn được, cuối cùng bèn quyết định tỏa sát khí hướng tới hai người không phòng bị kia.

Mười vị trưởng lão bắt đầu làm phép, pháp trượng được nâng lên cao tỏa ra ánh sáng âm u, cuối cùng tụ lại thành một khối, từ từ hóa thành một thanh kiếm màu vàng chói lọi.

Đệ Nhất trưởng lão chậm rãi khép mắt, phát động thần chú, lát sau bỗng mở hai mắt ra, xoay người bay lên không trung, cả thân hình đáp trên chuôi kiếm, tiếp đó dùng lực áp trường kiếm xuống.

Tức khắc đánh về phía hai người đang ôm chặt nhau kia.

(còn tiếp)

 

Muốn nói gì nà^^ ~~ (; ̄Д ̄)(ಠ⌣ಠ) [○・`Д´・○] (ಥ⌣ಥ) {{|└(>ooωᴗ<๑) \(@ ̄∇ ̄@)/ ヽ(;▽;)ノ O(≧▽≦)O -(๑☆‿ ☆#)ᕗ \(^▽^@)ノ ヾ(@^▽^@)ノ ლ(⌒▽⌒ლ) (@ーεー@) (*^3^) (*^3^)/~♡ (* ̄з ̄) (´・` )♡ (´ε` )♡ ( ̄ε ̄@) (~ ̄³ ̄)~ (○゜ε^○) (☆´3`)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s